Nếu như cho phép thế giới thụ tiếp tục sinh trưởng, đợi lần đánh kế tiếp, có thế giới thụ của lão Kỳ Lân tạm thời hạn chế hỏa diễm linh hồn của mình, ưu thế của mình sẽ chẳng còn lại gì.
- Hóa!
Âu Dương chỉ tay vào cự cú huyết sắc, liền nhìn thấy cự cú huyết sắc bỗng nhiên biến thành một mũi tên hỏa diễm. Mũi tên hỏa diễm này bỗng nhiên thay đổi phương hướng, Khi truy đuổi thế giới thụ, bỗng nhiên đâm về phía thế giới thụ!
Mũi tên hỏa diễm mang theo hỏa diễm hừng hực. Lần này trực tiếp đã thiêu đốt cành lá thậm chí thân của thế giới thụ thành hư vô. Rễ cây của thế giới thụ còn muốn muốn tiếp tục toả ra hào quang sống lại. Nhưng Âu Dương làm sao có thể cho nó cơ hội như vậy. Chỉ nhìn thấy ngón tay Âu Dương chỉ ra. Cự cú huyết sắc mang theo lửa nóng hừng hực trực tiếp cắn nuốt rễ cây thế giới thụ vào trong thân thể.
Rễ cây tiến vào trong thân thể cự cú huyết sắc, cũng không hề bị nghiền nát, mà tiếp tục sinh trưởng. Nhưng bất luận nó sinh trưởng thế nào, chung quy không thể đỡ được một kích của hỏa diễm linh hồn vào tầng sâu nhất của linh hồn. Chỉ một lát sau, rễ cây cũng theo hỏa diễm linh hồn tan biến trong thân thể của cự cú huyết sắc.
Âu Dương thấy cảnh tượng như vậy liền có chút vui mừng. Hắn biết, ngày hôm nay hỏa diễm linh hồn của mình đã hoàn toàn chiến thắng chí dương hỏa kỳ lân. Sau ngày hôm nay, hỏa diễm linh hồn chính là đệ nhất thiên hạ. Chí dương hỏa kỳ lân chỉ có thể nghiêm chỉnh xếp đứng sau hỏa diễm linh hồn. Cuộc đời này sẽ không có cơ hội trở mình nữa!
- Không thể nào... Thế giới thụ đại biểu cho một thế giới. Hỏa diễm sao có thể thiêu hủy được một thế giới!
Lão Kỳ Lân rõ ràng không thể nào tiếp nhận được kết quả này. Kỳ Lân tộc vốn cực kỳ kiêu ngạo. Bọn họ không tu luyện công pháp nào. Bọn họ chỉ dựa vào hoả diễm của chính mình. Cũng giống như lão Kỳ Lân như thế. Tuy rằng lão Kỳ Lân không tu luyện công pháp gì, nhưng bây giờ với thế giới thụ đại thành đối kháng với cường giả Hải Hoàng như vậy cũng có thể ung dung rút đi.
Nhưng hôm nay Kỳ Lân tộc kiêu ngạo như vậy bị một nhân loại mạnh mẽ dầy xéo. Một trận quyết đấu hỏa diễm đỉnh phong, chí dương hỏa kỳ lân trong mắt của bọn họ là bất bại. Không ngờ hôm nay trên biển rộng này lại hoa hoa lệ lệ kết thúc như vậy.
Hai hỏa diễm đại chí cường, từ xưa đến nay đều có tranh luận. Kỳ Lân tộc tin chắc chí dương hỏa kỳ lân chính là hỏa diễm chí cường trong thiên hạ, thiêu đốt đến cuối cùng, thòi điểm hình thành thế giới thụ cũng chính là một thế giới hỏa diễm.
Có người lại cho rằng bất kỳ hỏa diễm nào cũng không thể so sánh với hỏa diễm linh hồn. Bởi vì tuy hỏa diễm linh hồn bốc lên uy lực kém với chí dương hỏa kỳ lân, nhưng đặc biệt lại có thể thiêu đốt linh hồn. Chí dương hỏa kỳ lân không có cách nào so sánh được.
Những tranh luận về hai loại hỏa diễm này từ xưa đến nay chưa bao giờ ngừng lại. Mà ngày hôm nay, sau khi tất cả qua đi chỉ còn lại một kết cục. Chí dương hỏa kỳ lân hoàn thành hoa lệ từ biệt. lão Kỳ Lân dùng sự hủy diệt của thế giới thụ tuyên bố với toàn thế giới một phán quyết, đó chính là chí dương hỏa kỳ lân thua, thua bởi hỏa diễm linh hồn đã vang danh cùng nó ngàn vạn năm!
- Không thể nào! Không thể nào!
Lão Kỳ Lân đã biến thành nhân thân. Hắn quỳ gối bên trên biển rộng trong mắt vẫn là vẻ không thể tin tưởng. Cho đến giờ phút này hắn còn chưa muốn tin chí dương hỏa kỳ lân thật sự đã bị thiêu hủy. Đúng vậy, đã bị hỏa diễm linh hồn thiêu hủy!
Âu Dương nhìn lão Kỳ Lân quỳ rạp trên mặt biển. Hắn biết sau khi mất đi thế giới thụ, tuy rằng lão Kỳ Lân còn có chí dương hỏa kỳ lân trong người, nhưng đã không còn sự hung mãnh như trước đây nữa. Chín mươi chín phần trăm lực lượng hỏa diễm cảu lão Kỳ lân đều tập trung trong thế giới thụ. Thế giới thụ chính là lão sinh mạng mới của Kỳ Lân. Bây giờ thế giới thụ lại bị cự cú huyết sắc thiêu hủy. Đây chẳng khác nào trực tiếp phán tử hình cho lão Kỳ Lân.
Âu Dương nhìn cự cú huyết sắc đã biến thành con chim nhỏ đậu trên bả vai của mình. Âu Dương duỗi một ngón tay ra nhẹ nhàng đùa với con cú huyết sắc. Nếu như không phải nhìn thấy cảnh tượng lúc trước, bất kỳ ai cũng không thể tin được, ngay một khắc trước, chim nhỏ này đã bất ngờ thiêu hủy một thế giới.
- Lão Kỳ Lân, thế giới thụ thật sự đại biểu cho một thế giới. Nhưng cũng bởi vì vậy ngươi mới có thể thua. Hỏa diễm của ngươi đại biểu cho thế giới. Ngươi muốn dùng lực lượng thế giới để thiêu huỷ tất cả. Nhưng ngươi lại không biết, chí dương hỏa kỳ lân biến ảo ra thế giới quá lớn quá phức tạp. Nhưng còn xa mới có thể bằng cự cú huyết sắc của ta!
Âu Dương không hề nói lời nào an ủi. Cường giả như bọn họ thắng chính là thắng, thua là thua. Nếu như lão Kỳ Lân đã thua, Âu Dương cũng sẽ không so đo với hắn.
- Hừ hừ...
Lão Kỳ Lân vô cùng cay đắng. Không phải hắn đau khổ vì mình. Hắn đang đau khổ cho ngàn vạn kỳ lân. Sau ngày hôm nay qua đi, tôn nghiêm của Kỳ Lân tộc cũng còn nữa. Nam tử trước mặt này đã dùng hỏa diễm kia thiêu hủy tất cả tôn nghiêm của Kỳ Lân tộc!
Hỏa diễm đối với kỳ lân mà nói chính là tất cả. Hỏa diễm đối với kỳ lân bọn họ mà nói chính là kiêu ngạo lớn nhất, là điều mà trong mắt của bọn họ không gì có thể vượt qua nổi.
Nhưng hôm nay Âu Dương lại dùng thủ đoạn mạnh mẽ như vậy ở ngay trong khu vực bọn họ thành thạo nhất để đánh bại bọn họ. Loại đả kích này chỉ sợ là còn lợi hại hơn cả việc Thương Long Đao Khách vì chế luyện chiến đao Thương Long đã tàn sát gần như toàn bộ Thương Long tộc lúc trước.
Lúc trước Thương Long gần như diệt tộc. Tuy nhiên tôn nghiêm của mỗi Thương Long vẫn còn. Mặc dù sau khi chết hóa thành Long Hồn, bọn họ vẫn có tôn nghiêm của mình.
Nếu như hôm nay không phải là cuộc chiến hỏa diễm mà là đao thật thương thật sống mái với nhau. Cho dù một mũi tên của Âu Dương trực tiếp thuất sát lão Kỳ Lân, lão Kỳ Lân cũng sẽ không thống khổ như vậy.
Dù sao lực lượng của cường giả cấp vương giả quá mức cường đại. Ngay cả lão Kỳ Lân tu ra thế giới thụ, đối mặt với cường giả như vậy cũng chỉ có thể chạy trốn.
Đối mặt với Hải Hoàng, lão Kỳ Lân có thể ung dung chạy trốn, nhưng đối mặt với Chiến Vương lão Kỳ Lân chỉ có thể chết trận. Đối mặt với Âu Dương, trước mặt mũi tên vô cùng quỷ dị của Âu Dương có người nào có thể chạy thoát?
Nhưng hôm nay đánh bại lão Kỳ Lân không phải là mũi tên của Âu Dương mà là hỏa diễm của Âu Dương. Sự đả kích này không giống như cái chết..
- Ta thua, Kỳ Lân tộc cũng đã thua! Ta thừa nhận chí dương hỏa kỳ lân không bằng hỏa diễm linh hồn!
Lúc này Lão Kỳ Lân đứng dậy. Một khắc khi hắn đứng lên vô số người đều gật đầu.
Lão Kỳ Lân không hổ danh là đại yêu một đời. Giờ phút này hắn có thể thật sự đối mặt với thất bại. Hắn có thể vào thời điểm tôn nghiêm bị giẫm đạp mà nói những lời như thế. Như vậy tôn nghiêm của hắn vẫn còn!
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 3 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Hóng Heart
Chương 858 : Người của thế giới này thích buôn chuyện hơn
Dịch: Nhóm Sói Già
Nguồn: VIP
Nhìn lão Kỳ Lân như vậy, Âu Dương cũng gật đầu. Nếu như không phải sẽ đối địch với Yêu tổ một ngày nào đó, chỉ sợ sẽ có một ngày Âu Dương đích thân tới Kỳ Lân tộc thăm chủng tộc khiến người ta kính nể này!
- Lão Kỳ Lân...
Lão Thương Long chạy tới bên cạnh lão Kỳ Lân. đỡ lấy lão Kỳ Lân. Hắn biết trận chiến hôm nay là đả kích quá lớn đối với lão Kỳ Lân.
- Không cần. Tuy rằng mất đi thế giới thụ, nhưng ta còn chưa đến mức không thể tự mình đứng dậy nổi! Lão Thương Long, ngươi và ta quen biết nhau đã ngàn vạn năm. Hôm nay có việc này ta muốn xin nhờ ngươi!
Lão Kỳ Lân nhìn lão Thương Long. Trong mắt có một tia không muốn. Lão Thương Long nhìn thấy ánh mắt này giống như đã hiểu rõ được điều gì. Hắn cay đắng gật đầu.
Lão Kỳ Lân thoáng nhìn về phía lão Thương Long sau đó nói:
- Hôm nay Kỳ Lân tộc rời khỏi Yêu tộc. Lão hủ thẹn với tổ tiên Kỳ Lân tộc. Tuy nhiên một bại ngày hôm này cũng không thể đánh bại được tất cả Kỳ Lân tộc chúng ta. Âu Dương tiểu ca, thứ cho lão hủ nói một câu, sẽ có một ngày hậu nhân của Kỳ Lân tộc ta tìm tiểu ca tỷ thí!
Có thể thấy được, lão Kỳ Lân mặc dù thua, nhưng từ đầu đến cuối chiến ý của hắn lại không hề biến mất!
- Tương truyền trên thế giới thụ còn có một cánh giới không biết. Bên trên hỏa diễm linh hồn lại có một cảnh giới không biết khác. Lão Kỳ Lân, nếu như chỉ có thế giới thụ đối kháng, bất cứ lúc nào chí dương hỏa kỳ lân cũng không thể thủ thắng. Nếu có một người trong Kỳ Lân tộc có thể ngộ ra cảnh giới chí cao kia, nếu như linh hồn hỏa diễm của ta vừa vặn có thể tiến vào trong cảnh giới đó, vậy ta lại cuàng với người của Kỳ Lân tộc các ngươi tái chiến!
Âu Dương cũng không trách lão Kỳ Lân cứu dính chặt không buông.
- Được! Tiểu ca, hôm nay xem như là lão hủ chịu thua tiểu ca!
Lão Kỳ Lân biết, Âu Dương có thể nói như thế đã là cho Kỳ Lân tộc mặt mũi. Bằng không người ta trực tiếp chỉ về phía mặt ngươi hỏi ngươi có xấu hổ hay không, Kỳ Lân tộc có xấu hổ hay không không biết, chỉ sợ lão Kỳ Lân có thể xấu hổ mà chết. Chỉ sợ tất cả kỳ lân từ nay về sau đều phải ẩn thế không dám ra ngoài.
Mà ngày hôm nay Âu Dương nói như thế chẳng khác gì là cho tất cả Kỳ Lân tộc một cơ hội, cũng cho lão Kỳ Lân ý niệm sống sót! Tuy rằng không ai biết cảnh giới kia có phải thực sự tồn tại hay không, nhưng nếu Âu Dương nói như thế cũng coi như Kỳ Lân tộc đã thiếu Âu Dương một đại ân!
- Đây là Kỳ Lân Nha của lão hủ. Lão hủ nhất định sẽ sống sót. Sẽ có một ngày lão hủ sẽ nhìn người của Kỳ Lân tộc bước vào giai đoạn có thể tái chiến với tiểu ca!
Một tay lão Kỳ Lân bẻ răng kỳ lân trong miệng miệng ra. Sau đó chợt lóe lên ánh sáng màu xanh, Kỳ Lân Nha bay vào trong tay Âu Dương. Âu Dương nhìn lão Kỳ Lân xoay người biến mất trong không trung. Hắn biết chuyện của mình còn chưa kết thúc. Tuy nhiên có thể có giao tình với lão Kỳ Lân và kỳ lân tộc lớn như vậy cũng coi như là thu hoạch ngoài ý muốn...
Lão Kỳ Lân đi. Cho dù là Yêu tổ cũng không ngăn cản lão Kỳ Lân. Lão Kỳ Lân phụng dưỡng Yêu tổ vô số đời. Địa vị của lão Kỳ Lân tại Yêu tộc không tầm thường. Cho dù thế nào Bạch Tinh cũng không muốn nhìn lão Kỳ Lân mang theo Kỳ Lân tộc một trợ lực lớn như vậy rời khỏi Yêu tộc. Hắn chỉ có thể nhẫn nhịn.
Âu Dương đứng trên mặt biển. Chẳng biết từ lúc nào Hải Hoàng đã biến mất khỏi mặt biển. Lúc này tuy rằng xung quanh có một vài gia hỏa còn đứng lại, tuy nhiên những người này rõ ràng đều không phải là chính chủ, hẳn đều bị những cường giả bị cuộc đối kháng giữa hai hỏa diễm đại chí cường trong thiên hạ hấp dẫn mà đến. Những cường giả này chẳng qu chỉ là tôm tép nhỏ, ngay cả có ý đồ xấu gì lúc này cũng không dám đánh.
Vừa nãy hỏa diễm của Âu Dương có thể nói là thiêu đốt đến mức thiên hạ đều khiếp sợ. Chắc hẳn sau hôm nay, chuyện hỏa diễm linh hồn trở thành hỏa diễm đệ nhất thiên hạ sẽ được truyền khắp nơi.
Có lúc Âu Dương đã suy nghĩ, trong cái thế giới này, rõ ràng không có gì là kết quả của công nghệ cao, nhưng có một số việc tốc độ truyền bá của nó lại còn nhanh hơn cả thời đại khoa học kỹ thuật. Chẳng lẽ nói người của thế giới này thích buôn chuyện hơn cả người của thế giới mình hay sao?
Âu Dương một đường tiếp tục bay về phía đông. Sau khi Âu Dương từ từ xâm nhập, Âu Dương phát hiện sinh lúc trong biển lúc này đã dần dần biến mất. Dường như biết rõ nơi này sẽ trở thành chiến trường, Hải Hoàng hẳn đã chuyển toàn bộ người của Hải tộc đi chỗ khác.
Âu Dương biết, nếu như mình không đoán nhầm. Bây giờ hẳn là cường giả tứ đại đã đón được mục đích của mình lần này. Hẳn là bọn họ đang chờ đợi mình trên Đạm Thai đảo.
Âu Dương cũng không hề chột dạ. Ngược lại trên mặt Âu Dương vẫn mang theo một sự tự tin!
- Người muốn lấy mạng ta thật sự quá nhiều. Nhưng đáng tiếc bọn họ còn chưa có năng lực làm được điều đó. Lần này các ngươi cũng đừng hòng làm được!
Trong lòng Âu Dương thầm nghĩ vậy, sau đó hóa thành một tia chớp màu đen bay về phía Đạm Thai đảo.
Lần này Âu Dương nhất định phải mang Lý Uyển Như đi. Hắn làm như vậy không phải bởi vì Âu Dương đã yêu Lý Uyển Như, mà phải cho nàng một công đạo. Đương nhiên mình hiểu rất rõ về tình nghĩa của Lý Uyển Như đối với mình, nhưng mình không thể nào bởi vì cảm thấy mắc nợ liền đi theo một nữ tử cả đời được.
Có thể như vậy sẽ có người cảm thấy Âu Dương là kẻ vong ân phụ nghĩa, nhưng Âu Dương chính là như vậy. Ban đầu khi ở Lạc Mai Trấn, Âu Dương không có lựa chọn khác.
Chỉ có điều khi đó Âu Dương cũng hiểu rõ thật ra mình không hề thật sự yêu Lý Uyển Như. Cũng chính bởi vì vậy, tuy rằng Âu Dương ở chung với Lý Uyển Như suốt bốn mươi năm, từ đầu đến cuối không có chạm vào Lý Uyển Như.
Hiện nay, mình trở lại. Vận mệnh lại một lần nữa nằm trong tay của mình. Âu Dương chỉ muốn nói rõ ràng với Lý Uyển Như, vận mệnh ở trong tay chính mình, không thể nằm trong tay những người khá. Dĩ nhiên, nếu như Lý Uyển Như thật sự kiên trì như trước đây, Âu Dương cũng không biết phải làm thế nào!
- Nếu như nàng thật sự kiên trì giống như năm xưa, có thể ta phải từ bỏ vài thứ...
Âu Dương cười khổ. Mình nợ Lý Uyển Như quá nhiều, nhiều đến mức bản thân mình còn không thể tính rõ.
Âu Dương biết, nếu như không thể để cho Lý Uyển Như tỉnh ngộ, có thể hắn thật sự sẽ cho Lý Uyển Như một danh phận. Chỉ có điều như vậy tương lai cả hai người sẽ đau khổ...
Trên Đạm Thai đảo, mặc dù đối với ở ngoài nói là hôn lễ, nhưng nơi này lại không có bất kỳ không khí hôn lễ nào, ngược lại còn có vẻ vô cùng khẩn trương!
Lý Uyển Như ngồi trong một căn phòng ở trung tâm Đạm Thai đảo. Trên mặt của nàng có mấy phần chờ mong:
- Âu Dương, đúng là ngươi vẫn tới sao? Xem ra ta cũng không hề nhìn lầm người!
Thời điểm Lý Uyển Như nghĩ tới điều này, trong lòng có mấy phần vui mừng.
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 3 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Hóng Heart
Bốn người đang chuẩn bị tính kế với Âu Dương lại không có tâm tình giống như Lý Uyển Như. Không cần phải nói tới Trầm Điễn, gia hoả này đã đạt đến một loại trình độ tâm lý biến thái. Hắn gần như lấy việc giết chết Âu Dương là chỉ lệnh tối cao hơn tất cả mọi việc.
Cho tới giờ phút này trong lòng Hải Hoàng vẫn còn sợ hãi. Vừa nãy trên biển, hai đại hỏa diễm đối kháng với nhau thật sự không tưởng nổi. So với Chiến Vương, có thể Âu Dương còn cường đại hơn mấy phần.
- Lo lắng cái gì. Chiến Vương được gọi là đệ nhất thiên hạ, không phải còn chết trong tay chúng ta sao? Chúng ta vâng mệnh trời mà đến. Âu Dương lại nghịch thiên mà đi. Đó chính là tà ma ngoại đạo. Lẽ nào chỉ là một tà ma nhỏ, chúng ta cũng không thu thập được hay sao?
Trịnh Tú Nhi nhìn hai người Hải Hoàng và Yêu tổ ở bên cạnh mình đang suy tư, nàng sợ tâm trí của hai người này không đủ kiên định.
- Nếu như hai người Âu Dương với Chiến Vương cùng đi, như vậy chúng ta có lẽ còn có chỗ cố kỵ. Nhưng bây giờ hắn một người một ngựa, chẳng lẽ hắn còn có thể lấy một địch bốn được sao? Trịnh Tú Nhi nói những lời lăng thiên đại nghĩa, hơn nữa cũng rất phù hợp với suy nghĩ trong lòng mọi người. Bốn người thu thập một mình Âu Dương. Mặc dù lực chiến đấu của Âu Dương có vượt qua Chiến Vương, cũng không thể nào là địch thủ.
Phía xa, trong không trung, một tia chớp màu đen lập lòe bay về phía bên này. Sau mấy lần chớp tắt, tia chớp cũng đã xuất hiện trên bờ biển Đạm Thai đảo tối đen. Âu Dương giống như một du khách. Trên hắn hắn hiện ra một nụ cười tự tin nói:
- Sau ngày hôm nay, thiên hạ sẽ không còn Đạm Thai gia nữa, cũng không còn Đạm Thai đảo nữa!
Xa xa, rất nhiều người cũng nghe được tiếng Âu Dương nói. Những người này thực sự không rõ, tại sao cho đến giờ phút này Âu Dương còn có thể tự tin như thế. Lẽ nào hắn cảm giác một mình hắn có thể địch nổi bốn người sao?
- Hắn mãi mãi vẫn tự tin như vậy.
Bạch Tinh đã tiếp xúc với Âu Dương cũng xem như tương đối nhiều. Lúc trước trong mộ của Yêu tổ hắn đã biết, Âu Dương là một người nếu không nắm chắc phần thắng sẽ không dễ dàng xuất thủ. Còn lần này hắn biết đến Đạm Thai đảo nói rõ, hắn nhất định đã chuẩn bị tốt tinh thần. Bốn người này cho dù muốn cũng gần như không thể lấy được tính mạng của hắn.
Trịnh Tú Nhi Nhìn nhìn thấy Âu Dương tự tin như thế, cũng không biết là tại sao giờ phút này lòng tin mà nàng tạo dựng lên, thậm chí có một chút dao động. Nếu như nói trong những người này, ai là người hiểu rõ Âu Dương nhất, vậy nhất định là Trịnh Tú Nhi. Có câu nói người hiểu rõ ngươi nhất, nhất định là kẻ địch của ngươi. Trong những người này, người thật sự có thể xưng là kẻ địch của Âu Dương chỉ sợ chính là Trịnh Tú Nhi. Những người khác chẳng qua bởi vì một chút lợi ích hoặc là những thứ khác mới có thể đi tới đối địch với Âu Dương. Nhưng Trịnh Tú Nhi với Âu Dương lại là kẻ địch. (Share by BLH. Copy lậu từ Bàn Long Hội)
- Ngươi mãi mãi vẫn tự tin như vậy. Tự tin đến mức khiến kẻ địch của ngươi cũng không thể nhìn thấu mặt chân thật nhất trong nội tâm của ngươi. Cả ngày ở trong thế giới của riêng mình, ngươi không mệt sao?
Lần đầu tiên Trịnh Tú Nhi có thể đứng đối diện nói chuyện với Âu Dương như vậy. Không sai đây là lần đầu tiên! Cũng chỉ có lần này bọn họ mới đứng trên cùng một cấp.
Trước đây hoặc là Âu Dương ép Trịnh Tú Nhi thở không nổi, hoặc là chính là Trịnh Tú Nhi dùng âm mưu quỷ kế đối phó với Âu Dương. Sợ rằng hai người thật sự gặp mặt giao thủ cũng chỉ có lần này.
- Vậy cũng tốt hơn ngươi. Sống trong thù hận, trái tim của ngươi đã sớm bị thù hận làm vỡ nát. Ta đã từng cho rằng ngươi sẽ là nữ nhân cơ trí nhất trong thiên hạ. Nhưng bây giờ ta mới hiểu, ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ ngu xuẩn, căn bản không có tư cách làm đối thủ của ta!
Trên mặt Âu Dương mỉm cười. Hắn nói lại khiến Trịnh Tú Nhi cảm thấy phẫn nộ.
Trịnh Tú Nhi là một người rất tự phụ. Giống như lúc trước, thời điểm gia tộc bị diệt, nàng vẫn tin tưởng nhất định có một ngày mình có thể lấy lại tất cả những gì đã mất.
Ban đầu ở Chân Linh Giới, nàng khắc khổ tu luyện. Nhưng khi nàng nghe thấy những truyền kỳ về Âu Dương, nàng mới phát hiện mình căn bản không có cách nào so sánh được với Âu Dương. Đó là lần đầu tiên nàng sợ.
Lần thứ hai, Âu Dương bước lên Xuyên Vân Thuyền vũ hóa phi tiên, Trịnh Tú Nhi càng thêm tuyệt vọng. Bởi vì thời điểm này, nàng căn bản không có cách nào với tới Âu Dương. Cũng may vận khí của nàng tốt, lại được dẫn tới Tiên giới. Điều này đã khiến Trịnh Tú Nhi lại một lần nữa dấy lên lòng hi vọng. Nhưng tiếp theo Âu Dương tại thế giới khác vạch đất làm giới, lại một lần nữa đánh Trịnh Tú Nhi rơi xuống đáy vực.
Trịnh Tú Nhi đã từng oán hận. Nàng oán hận ông trời tại sao lại bất công với nàng như vậy. Tại sao kẻ thù giống như được trời ưu đãi như vậy. Mỗi lần tưởng chừng gặp được kỳ ngộ không thể có, mình lại chỉ có thể lặng lẽ phấn đấu.
Cũng chính là vào lúc đó Thiên Vương tìm được nàng, cũng từ trên người nàng biết được chuyện của Âu Dương. Cũng chính từ giây phút đó thân phận của Trịnh Tú Nhi mới phát sinh biến hóa, biến thành Vu tổ!
Kế tiếp là liên tiếp trả thù cũng xuất phát từ hận ý của Trịnh Tú Nhi đối với Âu Dương. Nàng không muốn một lần giết chết Âu Dương. Nàng muốn Âu Dương phải nếm thử cái gì gọi là thân bại danh liệt, cái gì gọi là tất cả người bên cạnh đều chết!
Rất rõ ràng nàng đã thành công. Nàng đã khiến Âu Dương không thể không đi tới Viên gia thôn. Nếu như lúc đó không gặp được Viên Thiệu Nhất, có thể Âu Dương cũng đã bị nàng làm sụp đổ.
Nhưng có một số việc chính là như vậy. Trịnh Tú Nhi nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được Âu Dương lại có thể thả xuống tất cả những điều đó khiến nàng không có cách nào tìm kiếm được hạt giống thù hận, không có cách nào tìm được Âu Dương.
Sau đó một loạt chuyện xảy ra khiến Âu Dương lại một lần nữa tìm về chân thân không ngờ lại một lần hồi phục được lực lượng. Đây là điều Trịnh Tú Nhi không kịp chuẩn bị. Thật may vào lúc này nàng và Thiên Vương đã có giao ước, nhất định phải giết chết Âu Dương. Bởi vậy lúc này mới có cảnh bốn người ở chỗ này chờ Âu Dương, chuẩn bị giết chết Âu Dương.
Nhưng giờ này phút này nhìn thấy dáng vẻ tự tin của Âu Dương, tự tin trong lòng Trịnh Tú Nhi không ngờ đột nhiên biến mất. Có thể bởi vì là kẻ địch với Âu Dương trong thời gian dài, nàng hiểu rõ, Âu Dương có dáng vẻ như vậy tuyệt đối chính là một Âu Dương khó đối phó nhất.
- Ngươi ngàn tính vạn tính, không phải là muốn khiến ta thân bại danh liệt nếm thử ngươi trải qua đau khổ sao?
Âu Dương dùng một loại ánh mắt thương hại nhìn Trịnh Tú Nhi nói:
- Thật ra đau khổ căn bản không phải người khác tạo cho ngươi, chẳng qua chỉ là ngươi tự mình nhận lấy thôi...
- Không sai, tại tiểu thế giới ta đã giết toàn gia các ngươi. Nhưng xét một cách kỹ càng, tất cả những điều này có thể trách được ai. Lúc đó ngươi và ta mỗi người một chủ. Nếu không phải do Trịnh Đan Đằng năm lần bảy lượt dùng độc kế hãm hại ta, ta sẽ chỉ là một Thần Xạ Thủ nho nhỏ. Từ lúc mới bắt đầu chính là do Trịnh gia các ngươi ép ta. Ta vẫn luôn bị động phản kích!
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 3 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Hóng Heart
Âu Dương nhìn Trịnh Tú Nhi. Ban đầu trên chiến trường Âu Dương với Trịnh Đan Đằng đối kháng, khi đó đều vì chủ của mình, căn bản không thể nói là thù oán gì.
Nếu như ở trên chiến trường hai quân giao chiến cũng coi như là thù hận, nói vậy bây giờ mỗi quốc gia căn bản không cần gặp nữa. Dù sao trong những quốc gia này có quốc gia nào chưa từng đánh nhau?
Sau đó Âu Dương dẫn đội tham gia hội võ tứ quốc. Trịnh Đan Đằng và Trịnh gia tìm mọi cách làm nhục mình và người của mình. Đây mới là điều khiến Âu Dương tức giận nhất.
Đó là lần đầu tiên Âu Dương dẫn dắt đoàn đội, nhưng lần đó mình nhận được một cục diện bị tiêu diệt toàn đoàn. Điều này khiến Âu Dương đã mất đi tự tin trong cả một thời gian dài.
- Tính mạng của cả nhà ta đều kết thúc trong tay ngươi. Ngược lại ngươi còn tỏ ra oan ức sao?
Trịnh Tú Nhi bị Âu Dương nói mấy câu liền tức giận nở nụ cười nói. Tuy nhiên nàng cũng không phải là kẻ thật sự ngu ngốc. Nàng thật sự hiểu rõ ban đầu là do gia tộc của mình không ngừng muốn tiêu diệt Âu Dương.
Bởi vì thời điểm này Trịnh Tú Nhi đã từng khuyên can. Chỉ có điều bản thân nàng là một nữ tử sao có thể có tư cách nói chuyện trong gia tộc được. Cuối cùng mới có kết cục như vậy. Có thể từ lúc mới bắt đầu Trịnh Tú Nhi đã biết kết cục là thế nào. Chỉ có điều nàng quá tin tưởng vào bản thân mình. Nàng cảm giác mình có thể ngăn cơn sóng dữ.
- Đều vì chủ của mình, nói gì mà oan ức với không oan ức. Nếu như nói oan ức, có lẽ chính là hậu nhân của những đội hữu chết trong hội võ tứ quốc. Bọn họ có phải nên tới Trịnh gia các ngươi báo thù hay không? Nếu như nói oan ức, có lẽ chính là tất cả những binh sĩ đã bị Trịnh gia các ngươi giết chết trên chiến trường. Có phải bọn họ nên chạy tới tìm các ngươi báo thù hay không? Nếu ngươi thật sự tin tưởng vào điều này, vậy tổ tiên của Trịnh gia các ngươi cho dù ở dưới đất cũng không thể an nghỉ. Âu Dương ta giết rất nhiều người, nhưng máu nhuộm trên tay của tổ tiên Trịnh gia các ngươi sợ là còn nhiều hơn cả ta! Nếu muốn nói tới báo thù, ngươi có tư cách sao?
Âu Dương khinh thường nhìn Trịnh Tú Nhi nói.
Những người bên cạnh nghe xong đại khái cũng đã hiểu. Hai người kia từ tiểu thế giới đã là đối địch. Gia tộc của Trịnh Tú Nhi không ngừng gây phiền phức cho Âu Dương. Cuối cùng Âu Dương đã tiêu diệt toàn gia. Hiện nay đến Tiên giới, hai người đều đạt được trình độ như vậy, Trịnh Tú Nhi muốn dùng tất cả các biện pháp để báo thù.
- Ha ha ha. Có thù tất báo thật là có tính cách! (Share by BLH, Copy lậu từ Bàn Long Hội)
Hải Hoàng bỗng nhiên mở miệng. Thật ra hắn cũng ít nhiều có chút khinh thường đối với Trịnh Tú Nhi.
Gia tộc ngươi gây phiền phức cho người ta, đến cuối cùng khiến người ta phải tiêu diệt. Dù sao nếu bản thân mình ở trong trường hợp đó khẳng định sẽ làm như vậy. Nhưng ngươi sao có thể nói những lời đại nghĩa trùng thiên như vậy?
- Trịnh Tú Nhi. Sự cơ trí của Trịnh Tú Nhi thật sự đáng sợ. Lúc trước khi ta ở tiểu thế giới nếu như nói ta kiêng kỵ ai nhất, vậy nhất định là ngươi. Ngay cả khi ở trong Chân Linh Giới cũng vậy. Bởi vì ngươi trước sau đều ẩn nấp ở phía sau, khi không ai chú ý ngươi liền ra tay. Ta không thể không phòng bị ngươi ra tay với ta. Nhưng bây giờ ngươi đi tới trước mặt, ta đã không có phải lo sợ nữa!
Lần này Âu Dương cười vô cùng tự tin. Trịnh Tú Nhi ẩn mình trong bóng tối, trước sau vẫn gây ra áp lực tâm lý đối với Âu Dương. Dù thế nào hắn cũng lo sợ nàng dùng thủ đoạn đối phó mình.
Nhưng hiện nay, Trịnh Tú Nhi đi tới trước mặt, quang minh chính đại đối kháng với mình. Trái lại mình đã không cảm thấy áp lực lớn như vậy nữa. Không biết mới là đáng sợ. Một khi biết tất cả những điều này, vậy không còn gì đáng sợ nữa.
- Trịnh Tú Nhi, ân ân oán oán giữa ta và ngươi đã không thể nói rõ được, cũng không tả rõ được. Chính ngươi nói cho ta biết, ngươi thật sự cho rằng gia tộc của ngươi đã làm tất cả chuyện đó đối với ta đúng sao? Nếu như ngươi thật sự cho là như vậy, ngày hôm nay ngươi làm tất cả những điều này, ta có thể lý giải được!
Âu Dương vẫn đứng nhìn Trịnh Tú Nhi. Hắn muốn đánh bại nữ tử này trên phương diện tâm lý. Hắn muốn khiến tâm lý của mình đối với nữ tử sụp đổ!
Tuy rằng trên chặng đường Tú Nhi đi tới hôm nay gần như điên cuồng, nhưng không thể phủ nhận Trịnh Tú Nhi thật sự là một nữ tử cực kỳ cơ trí. Cho dù đến giờ phút này nàng vẫn có thể phân biệt rõ ràng tất cả.
- Hừ hừ, Trịnh Tú Nhi, nếu Âu Dương ta quả thật muốn giết ngươi, tại Chân Linh Giới ta đã có thể bóp chết ngươi giống như bóp chết con giun con dế. Lẽ nào ngươi thật sự cho rằng ta không biết chuyện ngươi từ Chân Linh Giới chạy trốn đến tiểu thế giới sao? Tây Kỳ cháy thành tro tàn, nếu như không có ngươi ra tay, có thể làm được sao?
Âu Dương không phải là kẻ ngốc. Lúc trước hắn đã đoan được tất cả là do Trịnh Tú Nhi gây ra, tuy nhiên hắn lại không ra tay.
- Trịnh Tú Nhi, ngươi thật ra vẫn còn sống trong sự thống khổ do mình lập ra sao? Đúng! Ngươi đau khổ khi mất đi người thân. Còn ta thì sao? Đội hữu của ta chết ở nơi đó, lẽ nào ta không đau khổ? Mười mấy người đi vào, cuối cùng chỉ có một mình ta đi ra! Ngươi biết ta phải chịu đau khổ thế nào không? Đúng! Người thân của ngươi đã chết, nhưng tất cả những điều này đều là do bọn họ làm sai trước. Bọn họ chẳng qua phải chuộc tội thôi! Còn đội hữu của ta thì sao? Bọn họ là một đám kim thiên chi kiêu. Bọn họ vì niềm tin và lý tưởng của mình đi tới Tây Kỳ. Cuối cùng lại bị các ngươi dùng cách thức đó để giết chết. Ngươi biết trong Sinh Tử Cảnh ta đã phải tận mắt nhìn mỗi người bọn họ chết đi, nhìn bọn họ cầm lấy tay của ta nói với ta đội trưởng ta không muốn chết. Thời điểm đó ngươi có biết cảm nhận của ta thế nào không?
Sau khi Âu Dương nói đến đây, trong mắt không ngờ lại lúc ẩn lúc hiện lệ quang.
Nam nhi có lệ không thể rơi, chỉ vì chưa tới lúc thương tâm! Có lẽ cũng chính là l trải qua lần đó khiến Âu Dương đã phát sinh biến hóa, khiến Âu Dương càng để ý tới người bên cạnh mình, khiến mỗi một bước đi Âu Dương đều đi rất cẩn thận. Hắn sợ một khi mình bước sai một bước sẽ khiến người bên cạnh mình phải chết.
Cũng chính từ lúc đó, Âu Dương không còn giấu tài nữa. Hào quang của hắn phát ra vạn trượng. Đây là vì cái gì? Hắn không phải muốn đè ép mọi người. Hắn chẳng qua chỉ muốn dùng hào quang của chính mình che giấu bằng hữu của mình. Khiến kẻ địch tập trung ánh mắt trên người mình, khiến bằng hữu của mình có thể bình yên vô sự.
- Đội trưởng, ta không muốn chết...
Từng câu từng lời nói lại một lần nữa xuất hiện trong tim Âu Dương. Âu Dương không cách nào khống chế được, nước mắt lại rơi xuống.
Trịnh gia tính kế với mình. Mình lại quá tự phụ, khiến một đám người trẻ tuổi vốn tràn đầy tinh thần phấn chấn, vốn nên có một tương lai xuất sắc đã vĩnh viễn chôn xương tại Sinh Tử Cảnh.
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 3 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Hóng Heart
Mình đã báo thù. Nhưng cuối cùng mình nhận được cái gì? Người chết không thể nào sống lại. Bất luận mình cố gắng thế nào, cũng tại không cách nào khiến đội viên của mình sống lại.
- Người chết đã chết. Ngươi hẳn nên nhìn những thứ trước mắt!
Bạch Tinh bỗng nhiên mở miệng. Câu nói này của hắn có thể xem như là an ủi, có thể có ý tứ gì khác. Tuy nhiên có thể nhìn ra, hắn nói câu nói này chắc chắn là xuất phát ra trong lòng.
- Trịnh Tú Nhi, ta đã cho ngươi cơ hội. Ta cố gắng khiến ngươi buông sát khí trong lòng xuống. Đó không phải bởi vì ta sợ ngươi. Từ đầu tới cuối ngươi đã từng ngăn cản được ta không? Cho dù là trăm năm trước ngươi cũng không ép được ta. Nhưng ngươi thì sao? Ngươi trước sau vẫn ngu xuẩn mất khôn. Nếu như ngươi lựa chọn đối kháng với ta đến cùng, vậy ta không có gì để nói nữa. Ta chỉ có đưa ngươi tới hành lang luân hồi cho ngươi xem sổ ghi nợ của tổ tiên Trịnh gia ngươi có phải nhiều hơn nợ của Âu Dương ta hay không!
Trên người Âu Dương chợt bùng lên hỏa diễm chiến ý trùng thiên.
Trịnh Tú Nhi trầm mặc. Nàng nghĩ tới những gì Âu Dương vừa nói. Những năm qua, vì thù hận trong lòng, mình đã quên mất tất cả. Thật ra mình vốn là một người rất vui vẻ. Nhưng không ngờ với thù hận trước mặt mình đã mất đi tất cả.
Mình từng bước đi tới ngày hôm nay, mình đã nhận được gì? Vui sướng mất đi, người thân mất đi. Ngay cả bản thân mình cũng mất đi! Vốn mình hẳn phải vui vui vẻ vẻ lập gia đình, sau đó sống cuộc sống lứa đôi mà bao người hằng mơ ước. Giờ này ngày này, nàng biết mình đã xong. Từ giâu phút mình bị Thiên Vương tiếp nhận, linh hồn của mình đã bị lấy đi. Mình đã đi tới một con đường không thể quay trở lại!
- Thật sự! Trịnh Tú Nhi, ngươi tin tưởng sao? Nếu như tại Chân Linh Giới ngươi thật sự có thể thả xuống tất cả những điều này, đi tới trước mặt ta nói chuyện với ta, có thể trong lòng ta sẽ cảm thấy hổ thẹn. Có thể chúng ta không làm được bằng hữu, nhưng ngươi nhất định có thể có được mấy phần vui sướng. Chỉ có điều tất cả lý trí của ngươi đều bị thù hận của ngươi che khuất. Bây giờ ngươi đã không còn là một con người nữa. Ngươi đã là một con ma rồi!
Âu Dương nói, Thứ Kiêu Cung im hơi lặng tiếng xuất hiện phía sau Âu Dương.
- Ha ha, thật không thể tưởng tượng được. Tiễn Thần không chỉ có mũi tên đã lợi hại, miệng cũng không hề thua kém!
Trầm Điễn đứng bên cạnh cười xấu xa mở miệng nói.
- Ngươi có tư cách gì để nói chuyện với ta?
Âu Dương khinh thường thoáng nhìn về phía Trầm Điễn. Trong những người ở đây, ngay cả là Trịnh Tú Nhi mình cũng mắc nợ một chút. Dù sao tất cả đều có liên quan tới mình. Chỉ có Trầm Điễn, vì lợi ích ham muốn của bản thân mà hắn làm ra nhiều chuyện như vậy.
Khi hắn còn bé mình đối với hắn tốt như vậy. Nhưng sau khi lớn lên hắn lại phát rồ làm ra nhiều chuyện như vậy. Có thể nói trong đám người ở đây, người không có tư cách nói chuyện với mình nhất chính là Trầm Điễn.
- Ngươi thì tính là thứ gì. Ngươi cho rằng Lý Uyển Như sẽ thích ngươi sao? Nói cho ngươi biết, ngươi chỉ là một thằng nhóc. Ngươi giống như một thằng nhóc thích cướp giật kẹo của người khác. Ngươi căn bản không cần biết kẹo trong tay người khác ăn có ngon hay không. Ngươi chẳng qua chỉ muốn nếm thử mà thôi!
Thời điểm Âu Dương nói ra những lời này, mấy người bên cạnh đều dùng một loại khinh thường ánh mắt nhìn Trầm Điễn một chút.
Thương Long Đao Khách, cái tên gọi này thật xứng với hắn. Trầm Điễn mới thật sự là điểm hình của một kẻ vong ân phụ nghĩa. Khi còn bé Âu Dương đối với hắn không dám nói là giống như con của mình, nhưng mỗi khi Tiểu lục tử chạy đến chỗ của Âu Dương, Âu Dương đều muốn tìm mọi cách khiến cho hài tử này cười, khiến những hài tử này có một chút vui sướng trong tuổi ấu thơ. Tiếc rằng tất cả những điều hắn làm cuối cùng đều là uổng phí. Trầm Điễn căn bản không nhớ những gì mình đã làm cho hắn. Trong mắt của hắn chỉ có một điều đó là làm sao cướp được Lý Uyển Như!
Có lẽ điều này cũng một loại châm chọc. Nếu như Trầm Điễn thật sự yêu Lý Uyển Như, có khả năng lần này Âu Dương sẽ buông tha chuyến hành trình tới hải ngoại. Nhưng đáng tiếc Âu Dương biết, so với Lý Uyển Như, có lẽ Trầm Điễn còn muốn lấy mạng của mình hơn.
- Ta không phải là quân tử, nhưng ngươi thì sao? Ngươi căn bản không thích nàng tại sao muốn ở chung với nàng nhiều năm như vậy? Ngươi có biết nàng mới là người chịu thiệt lớn nhất hay không?
Cho đến giờ phút này Trầm Điễn vẫn muốn lấy Lý Uyển Như làm bia đỡ đạn.
- Ta và nàng đã sớm nói rõ ràng. Ta thật sự bị nàng cảm động nhưng từ đầu đến cuối ta không thể quên hết được mọi thứ. Ta đã dùng cách kết thúc tính mạng của mình, cũng coi như là một đáp án đối với tất cả. Nhưng ngươi thì sao? Nhất định phải bắt ta nói ra tất cả những điều của đời trước. Điều này là có ý gì?
Trên mặt Âu Dương đầy vẻ khinh thường.
- Ha ha ha, ngươi nói nhiều thì có ích lợi gì. Ngươi cho rằng chỉ mấy câu nói của ngươi là có thể đánh bại tất cả chúng ta sao? Hôm nay bốn người bọn ta chỉ có một niềm tin, đó chính là giết chết ngươi!
Trầm Điễn cười điên cuồng như mang theo vài phần tâm bệnh.
- Giết chết ta? Ngươi thật sự nắm chắc phần thắng sao?
Trong mắt Âu Dương vẫn đầy vẻ khinh thường. Cho đến giờ phút này sự tự tin trên mặt Âu Dương vẫn không hề biến mất. Bởi vì Âu Dương biết, mình nắm chắc phần thắng. Tuy người đứng phía sau bức màn còn chưa xuất hiện, nhưng Âu Dương đã đoán được người đó là ai.
- Thế nào? Ngươi cho rằng ngươi có thể lấy một địch bốn sao?
Chiến đao Thương Long trong tay Trầm Điễn đã tản ra Long Hồn. Hắn nói.
- Dừng tay. Đúng là người không biết không sợ!
Âu Dương nhìn Trầm Điễn. Trong mắt Âu Dương, hắn chính là một thằng nhóc không hiểu chuyện. Hắn căn bản không biết xảy ra chuyện gì. Đến giờ phút nầy vẫn không nhìn không rõ mọi chuyện!
- Ngươi thắng!
Bỗng nhiên, Trịnh Tú Nhi nói ra một câu như vậy. Nàng nói ra câu này lại khiến Trầm Điễn sửng sốt tới ngây người.
- Ngươi... Ngươi muốn làm trái ý của Thiên Vương đại nhân sao? Ngươi chán sống rồi!
Trầm Điễn trừng mắt với Trịnh Tú Nhi. Hắn không rõ tại sao Trịnh Tú Nhi lại nói như vậy. Chẳng lẽ Trịnh Tú Nhi bị Âu Dương dùng mấy câu nói đánh bại sao? Đây không phải là chuyện khôi hài sao? Trầm Điễn không thể tiếp thu được kết quả này.
- So với Thương Long đao khách trước đây, ngươi đúng là một tên ngu xuẩn!
Trịnh Tú Nhi khinh thường thoáng nhìn về phía Trầm Điễn nói:
- Ngươi thật sự cho rằng hiện tại chúng ta vẫn nắm chắc phần thắng sao? Hiện tại người nắm chắc phần thắng chính là kẻ đang ở trước mặt ngươi!
Trịnh Tú Nhi chỉ vào Hải Hoàng và Yêu tổ nói:
- Yêu tổ thiếu nợ Âu Dương một nhân tình. Nhân tình này là đối với toàn Yêu tộc! Nếu như hiện tại Âu Dương yêu cầu Yêu tộc dốc hết toàn tộc lực tấn công Hải tộc, như vậy Hải Hoàng làm sao xử lý được?
- Chúng ta còn có ba người. Lẽ nào ba người chúng ta không thắng được hai người bọn họ sao?
Trầm Điễn vẫn không hiểu rõ ý của Trịnh Tú Nhi.
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 2 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Hóng Heart