Hồi 4
Kết bạn phong lưu
VÅ© Xương, Hán Khẩu và Hán Dương đối ngạn qua Trưá»ng Giang, từ xưa nay là ba trấn cá»§a Hồ Bắc hay còn gá»i là Xứ Ngạc.
Hôm đó tại bến đò Hán Khẩu, từ sáng sá»›m đã có má»™t Ä‘oà n thương nhân ăn váºn rất sang trá»ng, cùng má»™t loại đồng phục cá»§a chá»§ hiệu mà u lam giống nhau đứng tụ táºp, thỉnh thoảng nhìn vá» phÃa thượng lưu như Ä‘ang chá» ai.
Tất cả thương nhân Ä‘á»u là chưởng quầy cá»§a những chu bảo hiệu có tên là “SÆ¡n Mai†má»›i được mở gần đây suốt dải sông Trưá»ng Giang nà y, và há» tụ táºp ở bến sông Hán Khẩu để chá» chá»§ nhân.
Ngưá»i ta còn đồn rằng chá»§ nhân cá»§a những chu bảo hiệu đó là má»™t cá»± phú, tà i sản đếm không xuể, không chỉ mưá»i mấy chu bảo hiệu trong tỉnh Hồ Bắc mà còn nhiá»u cá»a hiệu lá»›n nhá» khác được thiết táºp khắp nÆ¡i.
Äám ngưá»i đợi rất lâu, phải qua má»™t canh giá» má»›i thấy từ thượng lưu xuôi vá» má»™t con thuyá»n lá»›n, không những vải buồm má»›i toanh mà u sÆ¡n còn má»›i mà trang trà cÅ©ng cá»±c kỳ hà o nhoáng mỹ lệ. Äầu mÅ©i thuyá»n nổi rõ hai chữ thếp và ng “SÆ¡n Mai†mà cách xa mấy dặm vẫn thấy rõ.
Mưá»i mấy chưởng quầy láºp tức cung kÃnh xếp thà nh hà ng ngÅ©, hướng ra sông.
Y chừng chủ nhân Sơn Mai chu bảo hiệu đã tới.
Thuyá»n vừa cáºp bến, những thá»§y thá»§ khéo léo buông neo cách bá» chừng hai trượng rồi bắc ngay má»™t chiếc cầu ván từ mạn thuyá»n nối lên bá». Äá»™ng tác trông rất lão luyện, chứng tá» chúng Ä‘á»u là những thá»§y thá»§ nhiá»u kinh nghiệm.
Tấm rèm cá»a khoang thuyá»n được vén lên, từ khoang bước ra hai ngưá»i.
Äi đầu là má»™t lão nhân cao gầy, tuổi trên dưới ngÅ© tuần. Bá»n chưởng quầy Ä‘á»u biết rõ đó là ngưá»i Ä‘Ãch thân đứng ra láºp các chu bảo hiệu mấy năm gần đây.
Ngưá»i thứ hai lại là má»™t thiếu niên rất trẻ tuổi, diện mạo tuấn tú, tuổi má»›i trên dưới hai mươi.
Tất cả Ä‘á»u biết đó chÃnh là chá»§ nhân cá»§a SÆ¡n Mai hiệu, tuy váºy há» Ä‘á»u hết sức bất ngá» vì trong tưởng tượng cá»§a há» thì chá»§ nhân là má»™t vị trung niên thương nhân mặt to bụng bá»±, chứ không phải là vị thiếu niên trẻ tuổi thế nà y. Bởi thế há» Ä‘á»u chụm đầu rỉ tai bà n tán.
Hai vị đó, má»™t là Hầu Nhị đóng vai lão nô cá»§a chá»§ nhân, má»™t là Tân Tiệp sau mưá»i năm khổ luyện võ há»c trong thạch thất tách biệt hẳn vá»›i thế giá»›i bên ngoà i, nay má»›i lần đầu tiên dấn thân và o chốn giang hồ.
Vừa lên bá», Tân Tiệp đã tá» ra rất đưá»ng hoà ng trong việc ứng xá» vá»›i những chưởng quầy Ä‘ang đón đợi mình, ân cần chà o đón má»i ngưá»i sau đó chà ng cùng Hầu Nhị ngồi lên má»™t chiếc xe kiệu đã được chuẩn bị sẵn.
Và i hôm sau, ở ba trấn lá»›n VÅ© Hán, Hán Khẩu và Hán Dương má»i ngưá»i Ä‘á»u truyá»n nhau má»™t tin tức đặc biệt. Tin tức đó là vị tân chá»§ nhân SÆ¡n Mai chu bảo hiệu gởi thiệp má»i tất cả các vị tiêu đầu cá»§a võ lâm trong khu vá»±c đến tham gia tiệc vui ở Nhạc Dương lâu, má»™t tá»u lâu lá»›n và sang trá»ng báºc nhất Hồ Bắc.
Sá»± việc nà y không khá»i là m ngưá»i ta ngạc nhiên. Má»™t là vị chá»§ nhân cá»§a chu bảo hiệu dù già u có đến đâu cÅ©ng không có mối liên hệ máºt thiết vá»›i các nhân váºt trên võ lâm. HÆ¡n nữa vị chá»§ nhân má»›i dến đây và i ngà y, lẽ ra trước hết phải má»i những ngưá»i buôn bán là m ăn vá»›i mình má»›i đúng. Thế mà vị chá»§ nhân trẻ tuổi nà y lại má»i khách giang hồ, Ä‘iá»u khác thưá»ng ấy ai lại không ngạc nhiên.
Lại nói các tiêu cục Ãt nhiá»u vẫn có mối quan hệ vá»›i thương nhân, nhưng chỉ giá»›i hạn trong những cuá»™c bảo tiêu tiá»n trao cháo múc mà thôi. Bởi thế những vị tiêu đầu khi nháºn được thiệp má»i thì không khá»i kinh dị.
Nhưng nói gì thì nói, Ä‘iá»u gì khác thưá»ng vẫn gợi lòng hiếu kỳ. Bởi váºy hầu hết những vị nháºn được thiệp má»i Ä‘á»u quyết định nháºn lá»i, mục Ä‘Ãch chá»§ yếu cá»§a há» là xem chuyện khác thưá»ng nà y diá»…n biến ra sao.
Hôm đó trá»i chưa tối, trước cá»a Nhạc Dương lâu ngá»±a xe như nước. Bá»n tá»u bảo và ngưá»i phục vụ cá»§a tá»u lâu đã được dặn bảo từ trước, phà m là khách nhân đến, dù có thiệp má»i hay không thì Ä‘á»u má»i và o đón tiếp chu đáo.
Khách nhân hầu hết Ä‘á»u là những nhân váºt khá danh tiếng cá»§a hai giá»›i võ lâm các phái và tiêu cục các nÆ¡i. Ngưá»i ta thấy trong số đó có Tổng tiêu đầu VÅ© Uy Tiêu Cục là Kim Cung Thần Äạn Phạm Trị Thà nh, Tổng tiêu đầu Cáp Viá»…n Tiêu Cục là Ngân Thương Mạnh Bá và má»™t số vị tiêu sư hoặc Tổng tiêu đầu danh tiếng khác.
Trên lầu thượng cá»§a Nhạc Dương lâu được bà i trà hết sức trang trá»ng. Má»i khách nhân được xếp và o bà n hầu như dã đầy đủ, thế mà vẫn chưa thấy chá»§ nhân đâu, chỉ có mấy tên chưởng quầy hoặc nhân viên cá»§a SÆ¡n Mai Hiệu má»i má»c tiếp rước. Những hà o sÄ© võ lâm không khá»i bất bình, nhiá»u ngưá»i muốn nổi giáºn phát tác thì ngoà i cá»a có tiếng nói to :
- Tân chủ nhân đến rồi! Tân chủ nhân đến rồi!
Trong tiếng ồn à o sôi động, má»i ngưá»i quay nhìn vá» phÃa cầu thang. Ai cÅ©ng không giấu nổi vẻ ngạc nhiên khi thấy chá»§ nhân cá»§a mưá»i mấy SÆ¡n Mai chu bảo hiệu lại trẻ tuổi và tuấn tú đến thế.
Tân Tiệp vừa lên lầu đã nhã nhặn chắp tay hướng tá»›i má»i ngưá»i, cưá»i nói :
- Tiểu đệ tháºt có lá»—i lá»›n để các vị phải chá» lâu, chỉ là vì báºn và i việc vặt, dám xin chư vị tha tá»™i!
Tiệc yến láºp tức được bà y ra. Tân Tiệp ân cần má»i khách nháºp tiệc. Rượu được ba tuần, Tân Tiệp đứng lên sãng giá»ng nói :
- Tiểu đệ tuy chỉ là thương nhân trói gà không chặt, nhưng từ nhỠđã thÃch kết giao vá»›i hà o kiệt võ lâm. Lần nà y tổ chức tiệc yến nhá» khai trương bổn hiệu, tiểu đệ có ý muốn kết giao bằng hữu vá»›i anh kiệt các nÆ¡i nên mạo muá»™i gởi thiệp má»i chư vị đại giá tá»›i đây, vì tiểu đệ nghe rằng hà o sÄ© Hồ Bắc như mây vần quần táºp, đặc biệt phái Võ ÄÆ°Æ¡ng Ä‘á»u thân hoà i tuyệt nghệ...
Tá»›i đó chà ng quét mắt nhìn các bà n cá» tá»a để xem thần tình cá»§a má»i ngưá»i, rồi tiếp :
- Tiểu đệ tuy không biết võ nghệ, nhưng mong sau nà y nếu có dịp sẽ được chứng kiến cảnh chư vị tranh tà i diá»…n võ. Thá»±c ra từ lâu tiểu đệ đã ngưỡng má»™ kiếm pháp cá»§a Võ ÄÆ°Æ¡ng rồi...
Tân Tiệp hai lần nhắc đến Võ ÄÆ°Æ¡ng vá»›i sá»± khâm phục không giấu diếm là có ý đồ, cÅ©ng là chá»§ ý cá»§a Mai SÆ¡n Dân.
Cá» tá»a nghe chà ng nhắc đến Võ ÄÆ°Æ¡ng mà không đỠcáºp đến bốn môn phái khác trong NgÅ© đại tông phái, nên nhiá»u ngưá»i lá»™ vẻ bất mãn.
Tân Tiệp bưng chén, nhìn sang một võ sĩ ngồi cách mình một bà n, nói tiếp :
- Chén rượu đầu tiên hôm nay, tiểu đệ muốn cung vị cao đồ cá»§a phái Võ ÄÆ°Æ¡ng là Cá»u Cung Kiếm Lý đại hiệp. Xin má»i đại hiệp nâng chén!
Nói rồi chà ng đứng lên chỠđợi.
Hán tỠđó là Cá»u Cung Kiếm Lý Trị Hoa, tuy là cao thá»§ cá»§a phái Võ ÄÆ°Æ¡ng nhưng ở ba trấn trong VÅ© Hán nà y chưa thể được coi là và o hà ng nhất lưu, lúc nà y được Tân Tiệp cung rượu đầu tiên thì lòng hết sức cao hứng.
Hắn liá»n bưng chén rượu đứng dáºy nói :
- ÄÆ°á»£c lão phẩm ưu ái Võ ÄÆ°Æ¡ng phái như thế, Lý Trị Hoa tôi rất lấy là m cảm kÃch. Tuy bản thân tiểu đệ chỉ là má»™t cao thá»§ hạng xoà ng xoà ng nhưng quả tháºt Võ ÄÆ°Æ¡ng vẫn đứng đầu các phái trên võ lâm nên xin phép mạo muá»™i tiếp nháºn thịnh tình cá»§a Tân lão phẩm mà cạn chén rượu nà y...
Hắn vừa nói xong, chưa kịp nâng lên môi thì bá»—ng nghe choang má»™t tiếng, chén rượu vỡ tan! Hắn Ä‘ang lúc đắc ý vì được thay mặt phái Võ ÄÆ°Æ¡ng đứng đầu thiên hạ thì không ngá» bị ngưá»i xuất thá»§ là m vỡ chén, rượu bắn tung tóe ướt cả y phục. Tại tá»a Ä‘á»u là ngưá»i trong võ lâm nên nhãn quang rất sắc sảo, đã nhìn ra ngưá»i vừa xuất thá»§ là má»™t hán tá» mặt lạnh lùng ngồi bên cạnh Tổng tiêu đầu Cáp Viá»…n Tiêu Cục Ngân Thương Mạnh Bá.
Hán tá» hình như chướng mắt khi thấy Lý Trị Hoa ngạo nghá»… nói rằng Võ ÄÆ°Æ¡ng đứng đầu các phái trên võ lâm, vì thế y dùng chiếc đũa ngà là m ám khÃ, là m vỡ tan chén rượu trên tay Lý Trị Hoa.
Lý Trị Hoa mặt biến sắc, đưa mắt nhìn hán tỠmặt lạnh lùng vừa xuất thủ.
Thoạt tiên hắn có phần ngÆ¡ ngác khi thấy đó là má»™t ngưá»i lạ hoặc, chừng như không phải là nhân váºt võ lâm ở vùng Hồ Bắc nà y. Như váºy tức là y chẳng có thù oán gì vá»›i hắn, sao lại xuất thá»§ hạ nhục hắn như váºy? Hà nh động đó trước đông đảo quần hùng Ä‘á»u có tiếng tăm là sá»± là m mất thể diện không thể tha thứ.
Trong giang hồ, khi xảy ra hà nh động tương tá»± thì ngưá»i ta ngoà i việc động thá»§ ra thì không còn cách giải quyết nà o khác. Lý Trị Hoa trừng mắt nói :
- Tốt lắm, ngươi đã có hà nh động ngông cuồng như váºy đương nhiên là rắp tâm gây náo. Muốn đối phó bằng hình thức nà o thì cứ nói ra, Lý má»— sẽ chiá»u tất!
Tân Tiệp thấy có ngưá»i xuất thá»§ là m vỡ chén Lý Trị Hoa thì mừng thầm nghÄ© bụng :
- “Quả nhiên là không ngoà i dá»± tÃnh cá»§a Mai thúc thúc! HÆ¡n nữa còn đến nhanh hÆ¡n ta tưởngâ€.
Tuy váºy bá» ngoà i chà ng tá» ra hoảng sợ, vá»™i xua tay nói :
- Xin đừng là m thế! Có gì không phải thì cứ nói vá»›i nhau, chá»› nên tức giáºn!
Là m váºy tiểu đệ thấy khó xá»...
Hán tỠcó bộ mặt lạnh lùng đứng lên, mắt không thèm để ý đến Lý Trị Hoa mà chỉ chắp tay hướng sang Tân Tiệp nói :
- Tại hạ là Vu Nhất Phi, chỉ tình cá» ngao du đến Hán VÅ© nà y, nghe nói Tân lão phẩm tổ chức thịnh há»™i má»i các danh sÄ© trên võ lâm nên trÆ¡ tráo là m khách không má»i. Hoà i vá»ng Tân lão phẩm thứ tá»™i!
Tân Tiệp nghe hán tá» phục danh tÃnh thì cà ng mừng vì chà ng đã được nghe Hầu nhị thúc nhắc dến danh hiệu Äịa Tuyệt Kiếm Vu Nhất Phi là má»™t trong Tam Tuyệt Kiếm cá»§a phái Không Äá»™ng danh chấn võ lâm. Nay chÃnh Äịa Tuyệt Kiếm sinh sá»± trong tiệc là việc vượt quá mong muốn cá»§a chà ng. Tuy váºy chà ng vẫn thản nhiên hoà n lá»… nói :
- Tiểu đệ cá» hà nh tiệc há»™i hôm nay vá»›i mục Ä‘Ãch kết giao vá»›i hảo hán trong thiên hạ võ lâm. Vu đại hiệp đã quang lâm, tiểu đệ chỉ sợ mong còn chưa được, sao Vu đại hiệp lại nói váºy?
Tá»›i đó chà ng đưa mắt kÃn đáo nhìn Lý Trị Hoa.
Tên nà y thấy đối phương không thèm để mắt tá»›i mình thì há»a khà đã bốc đầy đầu, nhưng khi nghe đối phương tá»± xưng danh thì thần tình biến đổi hẳn, mặt lá»™ vẻ lo lắng. Hiển nhiên hắn không lạ gì danh hiệu Äịa Tuyệt Kiếm cá»§a Vu Nhất Phi.
Thế nhưng chẳng lẽ đà nh chịu hạ mình nuốt háºn nhịn nhục, nếu thế thì đâu còn thể diện cá»§a phái Võ ÄÆ°Æ¡ng nữa?
Tân Tiệp nói tiếp :
- Chuyện vừa rồi... vị Lý đại hiệp nà y là cao đệ cá»§a phái Võ ÄÆ°Æ¡ng, nếu Vu đại hiệp vá»›i vị đó có chuyện xÃch mÃch thì tá»›i...
Chà ng lại nhắc đến Võ ÄÆ°Æ¡ng, tất nhiên là có ý đồ.
Äịa Tuyệt Kiếm Vu Nhất Phi ngá»a mặt cưá»i to nói :
- Vu má»— tuy bất tà i nhưng nói rằng cùng tên há» Lý nà y có chuyện xÃch mÃch thì... hắn còn chưa xứng! Chẳng qua vì nghe hắn nói lá»i ngông cuồng trước mặt quần hùng nên tại hạ chướng tai gai mắt mà giáo huấn hắn má»™t tráºn váºy thôi!
Má»i ngưá»i trong tiệc Ä‘á»u biết rằng việc vừa phát sinh sẽ dẫn đến háºu quả nghiêm trá»ng.
Má»™t bên Äịa Tuyệt Kiếm Vu Nhất Phi là đệ tá» cá»§a “Võ Lâm Äệ Nhất Kiếm†Kiếm Thần Lệ Ngạc. Äệ tá» chân truyá»n cá»§a Kiếm Thần Lệ Ngạc có ba ngưá»i là Tam Tuyệt Kiếm, bà i danh lần lượt là Thiên Tuyệt Kiếm Gia Cát Minh, Äịa Tuyệt Kiếm Vu Nhất Phi và Nhân Tuyệt Kiếm Tô Ãnh Tuyết. Như váºy Äịa Tuyệt Kiếm Vu Nhất Phi là nhân váºt thứ hai trong Không Äá»™ng tam tuyệt kiếm gần đây đã là m chấn động võ lâm.
Còn Lý Trị Hoa trên võ lâm tuy chỉ là hạng tầm tầm nhưng lại là đệ tá» cá»§a phái Võ ÄÆ°Æ¡ng, được coi là thiên hạ đệ nhất tông phái, môn hạ đệ tá» Ä‘á»u thuá»™c hà ng anh kiệt, có lý đâu dá»… bị ngưá»i khi nhục?
Má»i ngưá»i trong tiệc không ai lên tiếng, chỉ chăm chú nhìn hai đối thá»§ chá» xem diá»…n biến tiếp theo.
Lý Trị Hoa vẫn đứng nguyên vị, sắc mặt luôn thay đổi, lúc tái xanh, lúc trắng bệt. Hắn biết mình không phải là đối thá»§ cá»§a Äịa Tuyệt Kiếm Vu Nhất Phi, nhưng vốn có mặt ở VÅ© Hán nà y đã lâu, vẫn được coi là ngưá»i có danh tiếng trong vùng, dù giá nà o cÅ©ng phải nghÄ© cách vá»›t vát lại sÄ© diện. NghÄ© ngợi hồi lâu, hắn liá»n có quyết định, trên mặt chợt hiện lên vẻ giáºn dữ, nghiến răng quát lá»›n :
- Tên há» Vu kia! Ngươi chá»› ngông cuồng! Ngưá»i khác còn sợ hảo danh Không Äá»™ng tam tuyệt kiếm cá»§a các ngươi, nhưng Lý Trị Hoa nà y còn định thá» xem ngươi có bao nhiêu bản lÄ©nh!
Quần hùng nghe câu đó ai nấy Ä‘á»u tá» ra kinh dị, bởi vì ngà y thưá»ng Lý Trị Hoa là kẻ múa môi khoác lác, khi gặp chuyện nguy hiểm thưá»ng thúc đầu rụt cổ, không ngá» hôm nay lại dám công khai thách thức má»™t nhân váºt lợi hại như Äịa Tuyệt Kiếm Vu Nhất Phi! Xem ra hắn chẳng phải là kẻ non gan như ngưá»i ta vẫn nghÄ©. Nhưng đâu biết thâm tâm Lý Trị Hoa rất sợ đối phương. Bản tÃnh cá»§a hắn Ä‘á»i nà o dám mạo hiểm lao và o hoà n cảnh bất lợi để nếm mùi khổ đầu? Chẳng qua là hắn đã có kế sách... Biến mâu thuẫn hôm nay thà nh sá»± tranh chấp cá»§a hai phái Võ ÄÆ°Æ¡ng và Không Äá»™ng. Khi đó sẽ có cao thá»§ khác cá»§a Võ ÄÆ°Æ¡ng xuất diện đối phó, hắn sẽ tránh khá»i khổ đầu và vá»›t vát được thể diện.
Hắn không sao có thể ngá» rằng chỉ bằng và o thá»§ Ä‘oạn nà y cá»§a mình mà là m cho võ lâm nổi lên má»™t trưá»ng phong ba lá»›n và hai phái Võ ÄÆ°Æ¡ng, Không Äá»™ng danh tiếng hiển hách khắp võ lâm bấy lâu nay sẽ tà n sát lẫn nhau.
Äó chÃnh là điá»u mà Tân Tiệp mong muốn. Chà ng tuy thầm mừng nhưng lại là m ra vẻ sợ sệt nói :
- Các vị sao phải khổ thế? Lý đại hiệp...
Lý Trị Hoa hùng hổ xua tay nói :
- Tân lão phẩm không cần nói nhiá»u. Lý Trị Hoa nà y đâu phải hạng non gan bé máºt. Kẻ sinh sá»± hôm nay là tên há» Vu kia. Nếu ngươi có giá»i thì ba hôm sau đúng và o giá» Tý, ngươi và ta đến dưới Hoà ng Hạc lâu quyết má»™t tráºn sinh tá»!
Äịa Tuyệt Kiếm Vu Nhất Phi phóng ánh mắt như mÅ©i kiếm xoáy và o mặt Lý Trị Hoa.
Lý Trị Hoa thấy ánh mắt đó thì bụng phát run. Hắn biết rằng nếu đối phương láºp tức động thá»§ thì hắn không còn cÆ¡ may nà o thoát chết nên liá»n đánh bà i chuồn, vá»™i vã xuống lầu.
Äịa Tuyệt Kiếm Vu Nhất Phi cưá»i nhạt nói :
- Không ngá» má»™t tên cao đệ cá»§a Võ ÄÆ°Æ¡ng lại là má»™t kẻ tiểu nhân ti tiện đến thế!
Tân Tiệp bụng cưá»i thầm, nhưng ngoà i mặt lại tá» ra đáng tiếc, lắc đầu nói :
- Ài... Tiểu đệ không ngá» sá»± thể lại như váºy, cứ tưởng rằng...
Chà ng cố tình dừng lại giữa câu, nói lảng sang chuyện khác :
- Vu đại hiệp anh tư tà i mạo tuyệt luân, chẳng hay có thể cho biết là môn hạ của vị cao nhân nà o...
Äịa Tuyệt Kiếm Vu Nhất Phi là ngưá»i háo danh, thấy đối phương kiến thức kém cá»i như váºy thì không khá»i cao hứng, liá»n cưá»i đáp :
- Tân lão phẩm khách khà thế... Ân sư là nhân váºt được toà n võ lâm tôn kÃnh. Tân lão phẩm là ngưá»i hâm má»™ nghá» võ tất đã từng nghe nói đến danh hiệu “Thiên Hạ Äệ Nhất Kiếmâ€...
Tân Tiệp liá»n vá»— trán, giả bá»™ sợ hãi kêu lên :
- Tiểu đệ tháºt hồ đồ! Là m sao lại không nhá»› ra ngay Vu đại hiệp là má»™t trong Không Äá»™ng tam tuyệt kiếm danh chấn giang hồ, môn hạ cá»§a Võ Lâm Äệ Nhất Kiếm Lệ đại hiệp chứ.
Chà ng vội vã bưng chén rượu lên uống cạn rồi nói :
- Vì tội vô tư mà tiểu đệ xin tự phạt mình một chén!
Rồi chà ng rót thêm chén nữa, hướng vá» má»i ngưá»i :
- Chư vị hãy đừng vì chuyện vừa rồi mà mất tá»u hứng. Hôm nay xin uống má»™t bữa tháºt say má»›i được!
Má»i ngưá»i hưởng ứng, cùng nâng chén uống cạn.
Tân Tiệp vá»— tay mấy tiếng. Má»™t tên tá»u bảo vá»™i chạy ra chá» lệnh.
Tân Tiệp cưá»i bảo hắn :
- Hôm nay tân khách ở đây Ä‘á»u là các báºc anh hùng, bởi thế đương nhiên phải có mỹ nhân bầu bạn. Ngươi gá»i thêm huynh đệ Ä‘i khắp thà nh, tìm tất cả ca nhi danh tiếng tá»›i đây cho ta. Chỉ cần há» chịu tá»›i góp vui, ta sẽ thưởng cho má»—i ngưá»i má»™t trăm lượng bạc!
Tên tá»u bảo nghe nói thế thì vừa kinh vừa mừng. Kinh vì xưa nay má»—i ca nhi góp vui chỉ được trả công và i ba lượng má»™t đêm, thế mà vị chá»§ hiệu hà o hoa nà y trả đến má»™t trăm lạng. Chừng ấy tiá»n đủ nuôi sống má»™t gia đình và o cỡ trung bình sống đủ mấy tháng trá»i! Còn hắn mừng vì biết ngưá»i hà o phóng như váºy thì thế nà o cÅ©ng thưởng công cho mình rất háºu. Bởi thế hắn cúi mình “Dạ†liá»n mấy tiếng rồi chạy Ä‘i.
Còn quần hùng lại cà ng phấn chấn, không những khâm phục sá»± hà o phóng cá»§a Tân lão phẩm mà việc đó chÃnh hợp vá»›i mong muốn cá»§a má»i ngưá»i. Bởi thế há» cùng hoan hô vang dá»™i, đồng thá»i ai cÅ©ng thấy có hảo cảm ngay vá»›i vị chá»§ nhân hà o phóng và mến khách nà y.
Vu Nhất Phi cÅ©ng cưá»i nói :
- Tân lão phẩm quả là vị công tá» hà o hoa coi tiá»n như nước! Tháºt khác hẳn vá»›i hầu hết thương nhân máu mê hÆ¡i đồng! Tiểu đệ dám mạo muá»™i xin được kết giao bằng hữu!
Tân Tiệp ân cần cầm tay Vu Nhất Phi nói :
- Äó là điá»u mà bình sinh tiểu đệ luôn mong ước.
Chà ng lại đưa mắt nhìn quần hùng nói tiếp :
- Tiểu đệ chỉ là má»™t kẻ phà m phu, hôm nay được nhiá»u vị anh hùng ưu ái nháºn lá»i đến đây thì tháºt là tam sinh hữu hạnh. Nà o, xin má»i ngưá»i cùng cạn chén!
Má»i ngưá»i nhao nhao hưởng ứng rồi cùng nhau uống cạn.
Sá»± hà o phóng và lịch thiệp đó khiến nhiá»u ngưá»i trong số quần hùng có ý muốn kết giao vá»›i chà ng.
Tiệc rượu vui nhá»™n hẳn lên, tá»u khách hết bình phẩm vá» chá»§ nhân lại đà m luáºn vá» sá»± cố vừa rồi.
Chợt má»™t tên tá»u bảo từ dưới lầu, cao giá»ng vá»ng lên :
- Cung nhân cá»§a Thúy Há»· Ban gồm Ngá»c Phụng, Ngá»c Lan, Tiểu Thúy và Ngá»c Há»· bốn vị cô nương đã tá»›i!
Tiếp đó là tiếng chân bước lên lầu. Quần hùng không ai bảo ai Ä‘á»u đưa mắt ra phÃa cầu thang. Quả nhiên thấy bốn vị cô nương sắc nước hương trá»i yểu Ä‘iệu bước lên lầu. Vừa lên hết cầu thang, hỠđã mỉm miệng cưá»i duyên.
Quá ná»a quần hùng là khách Ä‘a tình, quen vá»›i chuyện trăng hoa nên thấy bốn thiếu nữ Ä‘á»u tươi cưá»i chà o đón, có nhiá»u ngưá»i đã quen từ trước nên tá» ra rất thân thiết. Thêm nữa là bốn vị cô nương lại quá tá»± nhiên khiến quang cảnh trên lầu cà ng thêm náo nhiệt.
Qua thêm một lúc, dưới lầu lại vang lên tiếng thông báo :
- Cung nhân của Phượng Lâm Ban gồm Thúy Phụng, Mỹ Lâm và Bạch Lê ba vị cô nương đã tới!
Äây là những ban cung nhân nổi tiếng nhất VÅ© Hán. Äó cÅ©ng là do đồng tiá»n có phép thần thông. Những cung nhân vốn lấy nghá» mua vui cho má»i ngưá»i mà sinh sống, nay gặp được khách phong lưu thì ai có thể bá» qua cÆ¡ há»™i?
Sau khi các cung nhân lên lầu, má»i ngưá»i trở nên khác hẳn, tươi vui, trẻ trung và hoạt bát hÆ¡n.
Vả chăng cung nhân cÅ©ng không là m há» thất vá»ng. Ngưá»i bá cổ, kẻ tỳ vai, có nà ng lại còn nÅ©ng nịu ngồi lên đùi tá»u khách, tình tứ không sao nói hết.
Tân Tiệp tuy là ngưá»i đỠxuất chá»§ ý, nhưng vốn lần đầu xuất đạo nên không quen vá»›i cảnh tượng đó. Chà ng rất khốn khổ, phải cố hết sức má»›i trấn định được.
Thấy chà ng vẫn ngồi má»™t mình, Kim Cung Thần Äạn cưá»i nói :
- Chúng ta cứ mặc sức vui thú, còn chá»§ nhân cứ ngồi má»™t mình lạnh lùng như thế thì tháºt là đắc tá»™i!
Tân Tiệp đáp :
- Xin các vị cứ tá»± nhiên vui vẻ, tiểu đệ lần đầu đến đây nên không dám đưá»ng đột.
Bấy giá» bá»n ca nhi má»›i biết chá»§ nhân là ai. Thấy vị phú gia hà o phóng chỉ là má»™t thiếu niên lại rất anh tuấn, mấy cặp mắt ngáºm tình Ä‘á»u hướng vá» chà ng.
Thúy Phụng trong ban Phụng Lâm là ca nhi danh tiếng hÆ¡n cả, liá»n đứng lên Ä‘i tá»›i bên bà n Tân Tiệp, nhoẻn miệng cưá»i duyên nói :
- Công tỠđến thà nh sao chưa tá»›i chá»— chúng tôi váºy chứ? Chỉ nhìn qua đã biết công tá» là khách phong lưu, thế mà ...
Nói rồi nà ng đặt hai tay lên vai chà ng rất tự nhiên.
Tân Tiệp cảm thấy mùi hương từ cơ thể đối phương là m lâng lâng khó tả.
Lần đầu tiên tiếp xúc vá»›i nữ nhân khiến tim chà ng Ä‘áºp rá»™n lên.
Thúy Phụng đưa tay mân mê, vuốt má Tân Tiệp, thủ thỉ :
- Chà ng nói gì đi chứ!
Tân Tiệp đỠbừng mặt, vừa sợ vừa thẹn, luống cuống nói :
- Sau nà y... ta sẽ đến.
Thúy Phụng buông tay, ngồi phắt lên đùi chà ng, phát nhẹ và o má, cong môi nói :
- Thiếp biết chà ng nói dối mà !
Ngân Thương Mạnh Bá đứng lên chỉ tay sang hai ngưá»i cưá»i hô hố nói :
- Nha đầu Thúy Phụng nay thấy vị chủ nhân tuấn tú hà o hoa đã kết ngay, quên phắt chúng ta hết rồi!
Quần hùng cưá»i rá»™ cả lên. Kim Cung Thần Äạn tiếp lá»i :
- Thế cũng chẳng sao. Chỉ cần Thúy Phụng ca cho chúng ta nghe một khúc là được...
Má»i ngưá»i nhao nhao hưởng ứng. Thúy Phụng không phản đối, nhưng đôi mắt không ngừng nhìn Tân Tiệp đưa tình :
- Mặc há», thiếp chỉ muốn ca cho má»™t mình chà ng nghe thôi!
Rồi nà ng đứng dáºy, cất giá»ng cao vút, ca rằng :
Ngồi bên nhau vui vầy khoảnh khắc Tiếng loa vang đã nhắc lên đưá»ng Mênh mang yên ngá»±a sa trưá»ng Äể riêng mình thiếp canh trưá»ng lệ rÆ¡i...
Tiếng vá»— tay bốn phÃa nổi lên vang dáºy. Giá»ng ca chợt trở nên trầm lắng :
Xin nán lại ái ân chút nữa!
Biết chà ng đi đến thuở nà o vỠChà ng đi muôn dặm sơn khuê Vui vầy tình mới, nhớ vỠthiếp chăng?
Tiếng vá»— tay lại vang lên. Ngân Thương Mạnh Bá cất giá»ng sang sảng :
- Các vị bằng hữu xem kìa! Tân lão phẩm mới tới đây có mấy hôm mà chiếm hết lòng mỹ nhân rồi đó. Chúng ta sau nà y chỉ biết ôm gối nằm không thôi!
Thúy Phụng không chút thẹn thùng, vươn tay ôm cổ Tân Tiệp là m chà ng đỠmặt tÃa tai không biết giấu mặt và o đâu trước mấy chục đôi mắt cứ hướng thẳng và o mình.
Tiếng ca dìu dặt, hÆ¡i men chếnh choáng. Tháºt là quang cảnh thần tiên...
Nhưng cuộc vui nà o rồi cũng phải đến lúc tà n.
Tá»u khách tâm mãn ý đủ, cung kÃnh từ biệt chá»§ nhân, lục tục rá»i khá»i Nhạc Dương lâu.
Tân Tiệp trá»ng thưởng cho bá»n cung nhân và tá»u bảo, giữ Vu Nhất Phi lại, nói :
- Vu đại hiệp, chúng ta tuy mới gặp nhau lần đầu, nhưng có thể coi như bằng hữu thâm giao, đại hiệp hãy ở lại vui chơi cùng tiểu đệ lúc nữa...
Vu Nhất Phi vu vẻ nháºn lá»i. Tân Tiệp sai tá»u bảo bà y thêm tiệc má»›i, còn lưu Thúy Phụng và Mỹ Lâm ở lại góp vui.
Có mỹ nhân bên mình bầu bạn, câu chuyện giữa hai ngưá»i cà ng thêm tâm đắc...
Rượu qua mấy tuần, Tân Tiệp chừng như vẫn còn lo lắng đến cuộc thách đấu của Lý Trị Hoa, ân cần nói :
- Việc ước đấu ba ngà y sau... Xin Vu huynh hết sức cẩn tháºn. Tên há» Lý đó nhất định kéo thêm trợ thá»§ đến. Ài... tiểu đệ tháºt vô năng, sức trói gà không chặt nên không thể giúp Vu huynh má»™t tay...
Vu Nhất Phi cưá»i cưá»i, vá»— vai Tân Tiệp nói :
- Tân huynh cứ yên têm Ä‘i! Tiểu đệ còn chưa coi hạng ngưá»i hèn hạ đó và o đâu cả!
Xem ra thái độ của y rất tự tin.
Tân Tiệp thỠthăm dò :
- Tiểu đệ có nghe phong thanh Võ ÄÆ°Æ¡ng và Không Äá»™ng xưa nay giao tình không nhạt. Vu huynh là m thế chỉ e...
Vu Nhất Phi bĩu môi, “hừ†một tiếng nói :
- Tiểu đệ nếu không vì chút giao tình cá»§a gia sư vá»›i phái Võ ÄÆ°Æ¡ng mưá»i năm trước thì đêm nay đâu có để cho tên há» Lý dá»… dà ng Ä‘i khá»i tá»u lâu như váºy?
Dừng một lúc, y lại thêm :
- Tân huynh còn chưa biết, Võ ÄÆ°Æ¡ng cáºy và o chiêu bà i Võ Lâm Äệ Nhất Tông Phái mà ngông cuồng, tá»± cao tá»± đại lắm. Thá»±c chất môn hạ Võ ÄÆ°Æ¡ng chỉ toà n hạng vá áo túi cÆ¡m. Chỉ là gia sư đã dặn dò huynh đệ chúng tôi trước khi Kiếm Há»™i năm nay ở tuyệt đỉnh Thái SÆ¡n cá» hà nh thì không được kết oán vá»›i phái Võ ÄÆ°Æ¡ng... Nhưng hôm nay sá»± việc đã thế, tiểu đệ cÅ©ng đà nh giáo huấn cho chúng má»™t tráºn để bá»›t thói ngông cuồng Ä‘i... Gia sư có trách tá»™i cÅ©ng ráng chịu!
Tân Tiệp há»i :
- Kiếm Há»™i sắp tá»›i ở Thái SÆ¡n, theo tiểu đệ biết là do NgÅ© Äại Tông Phái đứng ra tổ chức, má»i cao thá»§ khắp nÆ¡i lên Thái SÆ¡n tá»· kiếm để dà nh danh hiệu Thiên Hạ Äệ Nhất Kiếm, đúng không Vu huynh?
Vu Nhất Phi gáºt đầu :
- Äúng thế!
Tân Tiệp thắc mắc :
- Nếu váºy thì cần gì phải tranh chứ. Thiết tưởng đương kim võ lâm còn ai thắng nổi lệnh sư?
Vu Nhất Phi cưá»i đắc ý :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là thế rồi! Kiếm Há»™i Thái SÆ¡n được tổ chức mưá»i năm má»™t kỳ. Mưá»i năm trước gia sư đã dùng võ há»c “Chưởng Trung Kiếm†trấn áp quần hùng, già nh được danh hiệu “Thiên Hạ Äệ Nhất Kiếmâ€. Ngay cả Chưởng giáo Võ ÄÆ°Æ¡ng XÃch Dương đạo trưởng, Chưởng môn Nga Mi Khổ Am Thượng Nhân Ä‘á»u phải bái hạ phong. Chỉ là Kiếm Há»™i Thái SÆ¡n có quy định từ trước rằng không cho phép ai được tham dá»± hai lần.
Tân Tiệp gáºt đầu :
- Thì ra thế...
Vu Nhất Phi nói tiếp, giá»ng không giấu vẻ tá»± mãn :
- Kiếm Hội Thái Sơn lần nà y, nói thực tình, chỉ là thiên hạ của huynh đệ chúng tôi...
Tân Tiệp tán dương :
- Không Äá»™ng tam tuyệt kiếm danh chấn võ lâm, hiển nhiên danh hiệu đó lần nà y vẫn sẽ không tuá»™t khá»i tay Không Äá»™ng phái!
Vu Nhất Phi phá lên cưá»i ha hả.
Tân Tiệp cố giấu vẻ ác cảm, nhưng ánh mắt vẫn lấp lóe hà n quang, may là Vu Nhất Phi Ä‘ang đắc ý nên không thấy. Vu Nhất Phi Ä‘ang tưởng tượng như mình Ä‘ang đứng trên tuyệt đỉnh Thái SÆ¡n, được thiên hạ tung hô là “Thiên Hạ Äệ Nhất Kiếmâ€.
* * * * *
Mãi đến canh ba, Tân Tiệp má»›i cùng Vu Nhất Phi lên xe rá»i khá»i Nhạc Dương lâu.
Chưa ra khá»i thà nh, đột nhiên chiếc xe ngá»±a bị chấn động mạnh như có váºt gì nặng rÆ¡i và o nóc xe. Cả Tân Tiệp lẫn Vu Nhất Phi Ä‘á»u kinh hãi không biết có chuyện gì. Cả hai chỉ nghe từ nóc xe có tiếng nữ nhân giục :
- Äi nhanh! Äi nhanh... không được dừng lại!
Không hiểu nữ nhân kia dùng váºt gì để uy hiếp mà tên phu xe không dám trái lá»i, quất ngá»±a lao Ä‘i như tên bắn.
Bấy giá» tron xe cả hai ngưá»i Ä‘á»u là cao thá»§ tuyệt đỉnh cá»§a võ lâm.
Tân Tiệp nhÃu mà y thầm nghÄ© :
- “Chẳng lẽ nữ nhân kia bị bá»n cướp chặn đưá»ng? Cứ xem cách rÆ¡i và o xe thì bất quá nữ nhân kia chỉ thuá»™c hà ng tầm thưá»ng. Äồng thá»i nghe hÆ¡i thở gấp như thế thì chắc là đang bị truy Ä‘uổi.â€
Vu Nhất Phi khẽ kéo áo Tân Tiệp, nói nhỠ:
- Tân huynh, nữ nhân đó tháºt chẳng biết xấu tốt gì, lại nhảy đúng và o xe chúng ta. Nhưng thế cÅ©ng may, nà ng sẽ thoát được hiểm cảnh. Tiểu đệ sẽ nhưá»ng Tân huynh vui vẻ má»™t đêm. Nà ng đáng bị trừng phạt như thế!
Vừa dứt lá»i, Vu Nhất Phi đã trưá»n ra cá»a sổ, leo lên nóc xe. Äá»™ng tác cá»§a y vừa nhẹ nhà ng vừa khéo léo, không hổ danh là má»™t cao thá»§ danh chấn võ lâm.
Tân Tiệp nghe rõ tiếng nữ nhân hoảng hốt la lên :
- Ngươi sao dám...
Tiếng la bị tắt giữa chừng. Tân Tiệp biết rằng nữ nhân kia đã bị khống chế huyệt đạo.
Từ bên ngoà i, Vu Nhất Phi gá»i và o :
- Tân huynh tiếp lấy nà y!
Tân Tiệp vừa thò đầu ra cá»a sổ thì đã thấy Vu Nhất Phi đẩy má»™t nữ nhân và o. Tân Tiệp nhẹ nhà ng tiếp lấy, nhưng chợt nhá»› là mình Ä‘ang giả bá»™ không biết võ công nên giả vá» như không đủ sức, cùng nữ nhân đó ngã lăn xuống sà n xe.
Chà ng cảm thấy thân thể má»m mại cá»§a nữ nhân áp lên mình. HÆ¡n nữa hai khuôn mặt áp sát và o nhau, hÆ¡i thở gấp gáp cá»§a nữ nhân phả và o mặt chà ng nóng hổi. Mặt Tân Tiệp nóng bừng, biết rằng nữ nhân tuy huyệt đạo bị khống chế nhưng thần trà vẫn tỉnh. Tuy thế, đã lỡ đóng vai không biết võ công nên Tân Tiệp chỉ biết nằm im chịu tráºn.
Thiếu nữ thấy mặt mình áp sát mặt má»™t nam nhân thì hổ thẹn không biết ngần nà o, nhưng không thể cỠđộng được nên chỉ biết nhắm nghiá»n mắt lại.
Vu Nhất Phi chui và o, thấy hai ngưá»i ngã sóng soà i đè lên nhau thì khoái chà cưá»i ha hả, sau đó kéo xốc nữ nhân lên.
Tân Tiệp lồm cồm ngồi dáºy, vừa thở hổn hển vừa nói :
- Vu huynh biết rằng tiểu đệ không tiếp được mới phải...
Vu Nhất Phi cưá»i đáp :
- Tân huynh lẽ ra nên cảm Æ¡n tiểu đệ má»›i đúng. ÄÆ°á»£c má»™t thiếu nữ xinh đẹp thế nà y rÆ¡i và o vòng tay mình thì sao còn oán tiểu đệ?
Bấy giỠthiếu nữ đã được đặt ngồi dựa và o thà nh xe.
Tân Tiệp thấy rằng tuy nà ng tóc tai rÅ© rượi, y phục không được chỉnh tá» nhưng dung mạo quả tháºt là rất xinh đẹp. Chà ng chợt nghÄ© đến mà n kịch vừa rồi mà mặt đỠbừng lên, vá»™i há»i má»™t câu để che giấu sá»± bối rối cá»§a mình :
- Vị cô nương nà y là m sao đêm khuya lại nhảy lên nóc xe chúng ta thế?
Thiếu nữ nghe nói mở mắt ra lướt nhìn khắp xe, ánh mắt ngưng lại trên mặt Tân Tiệp, hình như nháºn ra đối phương không phải là hạng ngưá»i xấu như mình tưởng tượng nên lòng nhẹ ra phần nà o. Cô ta muốn nói gì nhưng không nói được.
Vu Nhất Phi duá»—i tay Ä‘iểm và o sưá»n thiếu nữ, đồng thá»i dùng chưởng cách không đẩy nhẹ tá»›i.
Thiếu nữ nặng ná» thở hắt ra má»™t hÆ¡i, thân thể láºp tức cỠđộng được.
Bấy giá» xe đã cháºm lại. ÄÆ°á»ng phố rất yên tÄ©nh, má»i Ä‘iếm gia đã tắt đèn ngá»§ từ lâu.
Äá»™t nhiên sau xe có tiếng ngưá»i láo nháo :
- Lão Triệu! Chắc ả chui và o chiếc xe nà y rồi. Quanh đây không còn nơi nà o trốn được...
Thiếu nữ vừa nghe câu đó thì mặt biến sắc, vội quỳ xuống sà n xe, khẩn thiết nói :
- Xin hai vị tướng công cứu mạng tỳ nữ. Bá»n chúng không phải là ngưá»i tốt đâu. Chúng định...
Hai ngưá»i Ä‘á»u hiểu thiếu nữ định nói gì. Vu Nhất Phi dù sao cÅ©ng là ngưá»i cá»§a võ lâm chÃnh phái, nghe váºy nổi giáºn quát lên :
- Bá»n thú váºt đó dám hà nh hung tác ác giữa thà nh sao?
Rồi y nhìn thiếu nữ thấp giá»ng há»i :
- Chúng là ai?
Thiếu nữ lắc đầu.
Âm thanh bên ngoà i đã đến rất gần, lại có mấy tiếng thình thịch, chắc là có ngưá»i má»›i từ mái nhà nhảy xuống. Má»™t giá»ng nói khà n khà n như vịt đực ré lên :
- Chiếc xe kia dừng lại cho ta!
Tân Tiệp tuy không thể động thá»§ nhưng tin chắc chỉ vá»›i thân thá»§ cá»§a Vu Nhất Phi cÅ©ng dá»… dà ng đối phó được vá»›i bá»n ngưá»i kia nên ghé mắt ra cá»a định xem diá»…n biến ra sao, thâm tâm chà ng muốn qua cuá»™c chiến mà biết phần nà o bản lÄ©nh cá»§a Äịa Tuyệt Kiếm.
Xe dừng lại.
Thiếu nữ ngồi lùi và o góc xe, thu mình lại, đưa mắt hoảng sợ nhìn ra ngoà i.
Có tá»›i bảy tám tên hán tá» vây lấy cá»a xe, tay vung Ä‘ao sáng loáng, bá»™ dạng rất hung hãn. Má»™t tên nói :
- Các ngưá»i trên xe nghe đây! Chúng ta là thá»§ hạ cá»§a Tiểu Long Thần Hạ TÃn Hùng, là m ăn trên thá»§y lá»™ ở hạ lưu Trưá»ng Giang. Hôm nay có việc tá»›i đây, không có ý là m phiá»n lương dân, chỉ là má»›i rồi có má»™t nữ nhân chạy trốn khá»i thuyá»n. Theo huynh đệ ta phán Ä‘oán thì ả đã trốn và o xe nà y. Các ngươi mau đưa trả nữ nhân đó, ta bảo đảm sẽ không có chuyện gì ảnh hưởng đến các ngươi đâu.
Vu Nhất Phi hừ má»™t tiếng, mở cá»a nhảy ra quát :
- Cái gì mà nữ nhân vá»›i không nữ nhân? Trong xe không có ai cả. Mà dù có ngưá»i như các ngươi nói thì ta cÅ©ng không thể giao cho các ngươi được!
Tên hán tá» thấy Vu Nhất Phi lưng Ä‘eo trưá»ng kiếm, thái độ khinh mạn nên cÅ©ng hÆ¡i lo, vá»™i đấu dịu, ôm quyá»n nói :
- Xem ra các hạ cÅ©ng là má»™t vị bằng hữu trong võ lâm. Xin hãy phục danh tÃnh rồi cùng chúng ta giao tình, ngà y sau nhất định Hạ đương gia cá»§a chúng ta sẽ háºu thưởng.
Vu Nhất Phi lạnh lùng đáp :
- Giao tình gì vá»›i các ngươi? Äại gia không thÃch khách sáo. Nếu các ngươi còn thiết sống thì cúp Ä‘uôi chạy cho mau, nếu không lúc nữa có muốn Ä‘i cÅ©ng không được.
Hán tá» thấy mình đã quá nhân nhượng mà đối phương vẫn ngang ngược như thế liá»n ná»™ khà xung thiên quát lá»›n :
- ÄÆ°á»£c lắm. Äó là tại ngươi tá»± mình tìm chết thì đừng trách chúng ta!
Dứt lá»i lướt ngưá»i lao tá»›i, đại Ä‘ao trong tay thi triển má»™t chiêu “Láºp BÃch Hoa SÆ¡n†chém bổ xuống đầu Vu Nhất Phi.
Äịa Tuyệt Kiếm Vu Nhất Phi không thèm tránh, chá» khi lưỡi Ä‘ao sắp bổ tá»›i đầu má»›i duá»—i tay phải ra dùng hai ngón tay nhẹ nhà ng kẹp lấy lưỡi Ä‘ao xoay mạnh, miệng nói :
- Nằm xuống!
Hán tỠquả nhiên ngã nhà o xuống đất.
Tân Tiệp thấy hán tá» kém cá»i như thế thì không khá»i thất vá»ng. Chà ng vốn có ý xem Vu Nhất Phi thi thố bản lÄ©nh xem võ công thế nà o, nhưng xem tình hình thì bá»n hán tá» nà y không đủ để Vu Nhất Phi bá»™c lá»™ sở há»c.
Bá»n hán tá» thấy váºy kinh hãi kêu lên, nhưng cáºy thế đông liá»n nhất loạt múa Ä‘ao xông và o. Trong ánh Ä‘ao quang loang loáng, bá»n hán tá» xuất chưa hết má»™t chiêu, còn chưa kịp hiểu đã xảy ra chuyện gì thì đã thi nhau ngã xuống bình bịch như sung rụng.
Tên hán tỠbị đánh ngã đầu tiên đã bò lên được, mắt chớp nhìn tới trước mặt, hô to :
- Tốt lắm! Nhị đương gia tá»›i rồi. Äể xem tiểu tá» ngươi còn dám ngông cuồng nữa không?
Quả nhiên, chỉ chốc lát đã thấy má»™t bạch y hán tá» dong dá»ng cao từ má»™t góc phố la nhanh tá»›i. Y vừa lướt mắt đã thấy thá»§ hạ mình đứa còn nằm phá»§ phục, đứa vừa đứng dáºy còn chưa vững, cả bá»n mặt Ä‘á»u xanh mét như chuá»™t thấy mèo, còn Vu Nhất Phi thì đỉnh láºp bên xe ngá»±a trông oai phong lẫm liệt. Y Ä‘oán ra ngay chuyện gì vừa xảy ra liá»n nhÃu mà y rồi bước đến trước mặt Vu Nhất Phi nói :
- Bằng hữu, chúng ta vốn chưa quen biết, bởi thế chưa có gì xâm phạm tá»›i nhau. Nếu quả tình bằng hữu có quan hệ gì vá»›i nữ nhân đó cho dù vì thế mà phải sinh chuyện tranh chấp thì chẳng nói là m gì. Bằng hữu xin cứ nói ra danh tÃnh, nếu quả là nhân váºt thà nh danh thì Giang Lý Bạch Long ta sẽ láºp tức Ä‘i ngay. Nữ nhân đó sẽ được coi là cá»§a bằng hữu.
Vu Nhất Phi nghe danh hiệu Giang Lý Bạch Long thì biết rằng ngưá»i nà y uy danh không nhá».
Xưa nay bá»n lục lâm ở thá»§y lá»™ suốt má»™t dải Trưá»ng Giang nà y Ä‘á»u răm rắp nghe theo lệnh cá»§a Tiểu Long Thần Hạ TÃn Hùng, nhưng kỳ thá»±c má»i việc lá»›n nhá» Ä‘á»u do Giang Lý Bạch Long Tôn Chiêu Viá»…n là m chá»§. Vá» bản lÄ©nh, Giang Lý Bạch Long không những giá»i thá»§y công mà bá»™ chiến cÅ©ng không kém. Y lại là ngưá»i cÆ¡ trà nên uy danh vang lừng cả vùng Trưá»ng Giang và truyá»n cả ra khắp giang hồ.
Vu Nhất Phi nhẹ giá»ng nói :
- Thá»±c ra thiếu nữ đó vá»›i Vu má»— không có quan hệ gì. Chẳng qua Vu má»— không quen mắt khi thấy bá»n chúng khi hiếp má»™t thiếu nữ yếu nhược. Tôn đương gia những tưởng cÅ©ng là nhân váºt thà nh danh trong chốn giang hồ, cá»› sao phải khổ nhá»c truy theo má»™t nữ nhân? Nà o hãy nể mặt Vu Nhất Phi nà y mà tha cho cô ấy được không?
Thá»±c chất Vu Nhất Phi chẳng phải là nhân váºt khà khái trượng nghÄ©a gì. Má»›i rồi đứng trước bá»n lục lâm nên nổi hà o khÃ, nhưng nay gặp Giang Lý Bạch Long Tôn Chiêu Viá»…n là ngưá»i có tiếng tăm, tuy Vu Nhất Phi không sợ nhưng lại chẳng muốn phiá»n hà . Y thầm hối háºn vì vừa rồi nhất thá»i đã nổi hà o khà mà gây chuyện lôi thôi, không chừng lại kết thêm cưá»ng địch.
Bởi thế hắn xuống giá»ng, nếu như nữ nhân kia không đáng giá thì đối phương có thể bá» qua cho yên chuyện. Nhược bằng Tôn Chiêu Viá»…n tá» ra căng thẳng thì hắn cÅ©ng đà nh nhượng bá»™. DÄ© hòa vi quý mà !
Giang Lý Bạch Long nghe đối phương phục danh thì lòng bỗng thấy chấn động, đưa mắt nhìn Vu Nhất Phi từ đầu đến chân rồi mới nói :
- Thì ra các hạ là Äịa Tuyệt Kiếm Vu nhị gia trong Không Äá»™ng tam tuyệt kiếm. Nếu Vu nhị gia đã nói thế thì việc nữ nhân kia lẽ nên theo ý cá»§a nhị gia...
Hắn ngáºp ngừng má»™t lúc rồi nói tiếp :
- Chỉ là ... nữ nhân kia không phải là ngưá»i cá»§a tệ bang mà là cá»§a má»™t nhân váºt nhá» tệ bang bảo quản. Nhân váºt đó lợi hại đến ná»—i tệ bang không dám là m pháºt ý... nói thế có lẽ Vu nhị gia đã biết đó là ai...
Vu Nhất Phi nhÃu mà y há»i :
- Nhân váºt nà o mà ghê gá»›m váºy?
Tôn Chiêu Viá»…n cưá»i vẻ bà ẩn, đưa tả chưởng lên không phát nhẹ má»™t chưởng, ngón cái cá»§a bà n tay phải duá»—i ra là m má»™t động tác, nói :
- ChÃnh là vị đó!
Vu Nhất Phi chợt biến sắc, trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói :
- Nếu nữ nhân kia đã được nhân váºt đó á»§y thác thì đương nhiên không có gì đáng nói nữa!
Lại chỉ tay và o xe nói tiếp :
- Nữ nhân đó hiện đang ở trong xe, xin Tôn đương gia cứ tùy tiện!
Tân Tiệp ở trong xe nghe hết câu chuyện, lòng kinh hãi nghĩ thầm :
- “Äịa Tuyệt Kiếm Vu Nhất Phi không phải là kẻ non gan, võ công lại và o hà ng nhất lưu, còn dá»±a và o thanh thế vang lừng thiên hạ cá»§a sư phụ hắn là Kiếm Thần Lệ Ngạc, thế mà chỉ thấy mấy động tác ra hiệu là đã ngoan ngoãn khuất phục đối phương, đủ biết nhân váºt huyá»n bà kia lợi hại đến mức nà o... Nhưng hắn là ai má»›i được?â€
Nữ nhân lúc đầu thấy Vu Nhất Phi ung dung đối phó vá»›i bá»n hán tá» thì bụng đã mừng, tin chắc mình sẽ được cứu thoát, nay thấy sá»± tình biến chuyển đến nước nà y thì lòng vô cùng Ä‘au đớn, đưa mắt tuyệt vá»ng nhìn Tân Tiệp.
Chà ng cảm thấy ánh mắt cầu khẩn tuyệt vá»ng đó xoáy và o táºn tim can mình, tưởng chừng chà ng sắp bất chấp tất cả đánh lùi đối phương cứu nữ nhân thoát hiểm. Nhưng nghÄ© kỹ lại, Tân Tiệp cố ghìm ý định đó.
- “Hiện chà ng còn mang sứ mệnh lá»›n lao phải thá»±c hiện cho bằng được, chỉ cần má»™t chút sÆ¡ suất là có thể hoà n toà n thất bạiâ€.
à nghĩ đó giúp Tân Tiệp thêm nghị lực trấn áp nổi xúc động vừa bừng lên.
Lúc nà y Giang Lý Bạch Long Tôn Chiêu Viá»…n đã nhảy lên xe, cưá»i hăng hắc nói :
- Phương cô nương! Hãy ngoan ngoãn theo ta, bỠchạy đâu có được gì chứ?
Chút bản lĩnh của cô nương không thoát được đâu!
Thiếu nữ kia run bắn, ngưá»i co tròn lại.
Tân Tiệp thấy váºy thì thương xót không biết ngần nà o, nhưng biết mình không giúp gì được cho cô ta... Tân Tiệp chợt nói :
- Cô nương hãy mau theo hỠđi! Nếu không...
Thiếu nữ nghe chà ng nói thế liá»n ngẩng phắt lên oán háºn nhìn chà ng khiến Tân Tiệp nóng bừng mặt vì hổ thẹn...
Tôn Chiêu Viá»…n thò tay kéo thiếu nữ ra khá»i xe. Thiếu nữ giằng ra, đưa mắt nhìn Tân Tiệp lần nữa bằng ánh mắt khinh bỉ rồi ngạo nghá»… bước ra khá»i xe.
Hai tên hán tỠđã chỠsẵn, chộp lấy hai cánh tay thiếu nữ kéo đi.
Tôn Chiêu Viá»…n ôm quyá»n nói vá»›i Vu Nhất Phi :
- Vu đại hiệp hôm nay thi ân khiến Tôn má»— vô cùng cảm kÃch. Sau nà y vá» thuyá»n, Tôn má»— sẽ nói lại vá»›i Hạ đương gia, nhất định đại ca sẽ tìm cách báo đáp.
Hôm nay xin từ biệt ở đây.
Dứt lá»i Ä‘i ngay.
Vu Nhất Phi ngượng ngùng bước lên xe nhìn Tân Tiệp gượng cưá»i nói :
- Hôm nay chúng ta mất má»™t đêm thú vị... Ài! Ai ngỠđược chá»§ cá»§a cô ta lại là nhân váºt đó...
Tân Tiệp vá»™i há»i :
- Nhân váºt đó là ai? Tiểu đệ hoà n toà n không hiểu gì cả!
Vu Nhất Phi lắc đầu đáp :
- Trong võ lâm có những việc mà Tân huynh không nên dây và o. Có lẽ lúc nà o đó tiểu đệ xin bẩm rõ.
Tân Tiệp biết rằng đối phương không chịu nói, hÆ¡n nữa chà ng đã có kế hoạch cá»§a mình nên không gặng há»i nữa.
Không lâu sau, xe đã tới Sơn Mai chu bảo hiệu.
Phu xe dá»c đưá»ng gặp chuyện bất trắc sợ mất vÃa, nay vá» tá»›i nhà má»›i hoạt bát hẳn lên, vá»™i chạy và o gá»i cá»a.