 |
|

03-06-2009, 11:05 AM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 429
Thá»i gian online: 3 tuần 2 ngà y 13 giá»
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
Thanh Long Giáo Chủ - VNthuquan
Hồi 1
Niá»m Háºn Ngút Trá»i
Gió hắt hiu, mưa lác đác, mây âm u, bầu trá»i ảm đạm vô cùng.Cảnh nà o cảnh chẳng Ä‘eo sầu, đối vá»›i ngưá»i nặng trÄ©u tâm sá»± thì sầu cá»§a cảnh cà ng lá»™ liá»…u, cà ng thấm thÃa đến thắt ruá»™t, thắt gan.
Những ngá»n tùng, ngá»n bá má»c thà nh rừng trên đỉnh Sở Giác Lãnh trÆ¡ mình dá»ng dưng trước vẻ buồn cá»§a trá»i đất, mặc cho gió lòn, mưa phá»§, mặc cho mây vần má»—i phút má»—i thêm dà y, thêm Ä‘en ...
Trên đỉnh Sở Giác Lãnh, má»™t tòa kiến trúc toà n bằng đá trÆ¡ mình thi Ä‘ua vá»›i những ngá»n bá tùng, trá»i ảm đạm nhuá»™m xám lá»›p đá xanh cấu thà nh tòa kiến trúc đó.
Tòa kiến trúc mang tên Äạn Kiếm Lâu, tổng đưá»ng cá»§a Thanh Long Xã.
Trong võ lâm từ nghìn xưa, những tổ chức cá»§a những ngưá»i đồng tâm, đồng chà trong võ lâm, Ä‘á»u mang cái danh xưng bang nà y, giáo ná», phái kia, riêng nhóm cá»§a Yến Thiết Y thì lại khoác cái hiệu “xãâ€.
Trên giang hồ, và o thá»i kỳ đó, ai nghe nói đến Thanh Long Xã mà chẳng rợn ngưá»i !
Nếu thiên hạ hiểu rà nh hÆ¡n vá» Thanh Long Xã, thì ngưá»i ta phải ngán luôn danh hiệu Äạn Kiếm Lâu.
Hiện tại, trong tòa Äạn Kiếm Lâu, tại gian phòng dùng là m há»™i sở, có cái tên là Long Hồn Sảnh, má»™t số xã viên cao cấp Ä‘ang há»p đại há»™i.
Hai bên một chiếc bà n dà i, có hai hà ng ghế kiểu thái sư ỷ, nơi đầu trong có một cái bục cao, trên bục đặt một chiếc ghế bà nh, rất lớn, mặt ghế phủ một tấm da hổ mà u vằn đen.
Trên ghế bà nh, vị chủ tể Thanh Long Xã đang ngồi.
Vị chá»§ tể Thanh Long Xã, là Yến Thiết Y, các xã viên có lối gá»i chỉ huy tối cao cá»§a há» bằng hai tiếng Khôi Thá»§, “khôi†là đầu, là trên hết, mà “thủ†cÅ©ng là đầu, là trước hết.
Bên cạnh chiếc ghế bà nh của Yến Thiết Y, có một chiếc bà n không lớn lắm, thấp hơn ghế ngồi, mặt bà n phủ gấm.
Trên mặt gấm, đặt thanh Thái A Kiếm chuôi và ng, hình ngắn, và má»™t thanh kiếm khác, dà i hÆ¡n, tên Chiếu Nháºt Kiếm.
Sau lưng Yến Thiết Y, má»™t tấm hoà nh bằng gá»—, ná»n Ä‘en chữ trắng, treo cao.
Hoà nh cực lớn, chữ rõ rà ng:
Trung Nghĩa Thiên Thủ.
Bốn chữ nói lên chánh khà chói lòa, mắt nhìn lên là tâm khÃch động, má»™t niá»m khÃch động nung sôi bầu nhiệt huyết, cá»§ng cố can trưá»ng.
Cạnh Yến Thiết Y, hai bên tả hữu, có hai tên cáºn vệ.
Cáºn vệ bên hữu tên Hùng Äạo Ngươn, ngoại hiệu Khoái Thương, thế cách khôi ngôi, thân vóc cao lá»›n, trán rá»™ng, mặt xanh.
Cáºn vệ bên tả tên Thôi Háºu Äức, thân hình phì phạc, mÅ©i to, miệng rá»™ng, ngoại hiệu Sát Äao.
DÄ© nhiên cả hai là những nhân váºt xuất danh hằng gìn tâm trung trá»±c, không hung nhưng bạo, há» không độc ác nhưng bất chấp cảm tình, há» là những nét má»±c không chiá»u cây cong.
Bằng hữu giang hồ từng gá»i há» là Thanh Hùng, Sư Thao. Gấu xanh, là loà i hi hữu, móng sư tá» bén hÆ¡n kiếm Ä‘ao. Há» phải có cái gì hÆ¡n ngưá»i, nên ngưá»i má»›i gán cho danh từ ghê gá»›m đó.
Riêng vá» con ngưá»i cá»§a Yến Thiết Y thì quả tháºt là má»™t đầu đỠgây nghi hoặc cho má»i ngưá»i.
Chà ng không có vẻ anh tuấn như hạng bạch diện thư sinh, mà cÅ©ng chẳng có mãnh như báºc cá»± phách giang hồ thưá»ng có.
Không, chẳng có vẻ hung ác, tà n độc, không âm trầm, nham hiểm, không bốc đồng, bạo tà n, thoạt trông, ai cũng cho là chà ng ở và o lứa tuổi , , nhưng thực ra chà ng đã được ba mươi hơn. Mặt thuần thà nh, chất phác, hơi có vẻ non, có phần ốm và dà i, là n da trắng mà u sữa.
Äôi mắt cá»±c to và đen, sáng má»™t cách lạ thưá»ng, đôi mà y hiá»n háºu, có chiếc mÅ©i nhá», thẳng, trông xinh xinh, và nh môi hÆ¡i má»ng, thưá»ng á»ng Ä‘á», tất cả những vẻ đó cấu thà nh bá»™ mặt chưa được sà nh Ä‘á»i cho lắm, nhưng cái vốn kinh nghiệm cá»§a chà ng thì quá dồi dà o, má»™t báºc lão thà nh cỡ lục tuần trở lên cÅ©ng chẳng hÆ¡n.
Chà ng có nụ cưá»i tháºt nhu hòa, đôi mắt tuy sáng nhưng rất am tưá»ng, nhìn đôi mắt đó không ai tưởng là chà ng có thể giết ngưá»i.
Nhưng, Yến Thiết Y là má»™t cái gì mà ai nghe nói đến cÅ©ng phải kinh tâm khiếp đảm, những kẻ chưa thấy mặt chà ng cứ tưởng chà ng là má»™t hung thần, khi gặp chà ng rồi thì lại hoà i nghi lá»i truyá»n thuyết chứa đựng nhiá»u xuyên tạc.
Má»› tuổi Ä‘á»i không cao lắm, thì má»› tuổi giang hồ đương nhiên cÅ©ng chẳng được bao nhiêu, song có thể bảo má»—i má»™t ngà y cá»§a chà ng là má»™t tháng, má»™t năm cá»§a ngưá»i khác, bởi từ lúc xuất đạo đến nay, không ngà y nà o là chà ng được ung dung nhà n hạ, không ngà y nà o chà ng chẳng đương đầu gió lá»›n, bão to, hết và o nguy lại ra tá», tìm cái sống trong cái chết, luôn luôn phấn đấu từng phút từng giây.
Nhá» thế mà uy tÃn Thanh Long Xã cà ng ngà y cà ng lan rá»™ng khắp bốn phương trá»i, thinh danh cá»§a Äạn Kiếm Lâu cà ng ngà y cà ng vang dá»™i khắp năm hồ, bốn biển.
Trong hai đạo hắc, bạch, chẳng ai không ngán chà ng.
Hiện tại, chà ng có vẻ chán nản cực độ.
Thá»±c ra thì chà ng rất ghét những cuá»™c đại há»™i như thế nà y, vì bắt buá»™c phải có mặt chà ng miá»…n cưỡng chá»§ tá»a.
Cứ má»—i năm có hai lần đại há»™i như váºy, cách sáu tháng má»™t lần.
Các xã viên trú đóng tại các địa phương xa, đáo lệ trở vỠThanh Long Xã, báo cáo tình hình sinh hoạt, thỉnh thị huấn lệnh cần thiết cho những hoạt động tương lai.
Các vị phụ trách địa phương mang cái danh xưng là Äại Thá»§ Não, có địa vị cá»±c cao trong xã, há» chỉ chịu dưới quyá»n cá»§a má»—i má»™t Khôi Thá»§ và ba vị lãnh chúa là những ngưá»i đại diện trá»±c tiếp và thưá»ng xuyên cá»§a Khôi Thá»§ mà thôi.
Trong xã, còn có má»™t vị chấp pháp, chấp chưởng hình đưá»ng, chuyên thưởng phạt.
Vị chấp pháp ngang quyá»n vá»›i ba lãnh chúa, trên báºc đại thá»§ não.
Äại há»™i vốn thuá»™c thông quy, nên không thể phế bỠđược. Chỉ có những kỳ đại há»™i như thế nà y, Yến Thiết Y má»›i có dịp tiếp xúc vá»›i các thá»§ hạ cốt cán, gây thêm tình cảm đồng đội.
Má»™t lợi Ãch khác do đại há»™i mang lại, là chà ng nắm vững tình hình các địa phương, qua báo cáo cá»§a thuá»™c hạ.
Do đó, chà ng sẽ kiểm điểm ưu, khuyết điểm, sẽ hoạch định kế sách củng cố cơ đồ, khuếch trương thinh thế.
Thanh Long Xã có má»™t hệ thống kinh tà i quảng đại, gồm đủ má»i ngà nh sinh hoạt trong xã há»™i:
có ngân hà ng, có hiệu buôn, có phố phưá»ng cho thuê, có trại chăn nuôi, có khách sạn, có hiệu cầm đồ, có sòng bạc, có buôn láºu, có đủ thứ, trừ má»™t thứ mà chẳng bao giá» chà ng chịu cho khai thác dù lợi tức khá quan trá»ng, là kỹ viện.
Hệ thống kinh tà i cỡ đó đòi há»i má»™t số lá»›n nhân viên phụ trách, nên xã viên cà ng ngà y cà ng đông.
Có Ä‘iá»u, chà ng chá»n thuá»™c hạ thân tÃn cá»±c kỳ, cho nên từ ngà y láºp nghiệp đến nay, chưa há» có trưá»ng hợp phản phúc, và những tay chịu trách nhiệm cốt cán Ä‘á»u sẵn sà ng hy sinh tánh mạng nếu cần, để bảo vệ quyá»n lợi cá»§a xã.
Cuá»™c đại há»™i đã khai mạc từ lâu, và hiện tại đến phiên vị đại thá»§ não phụ trách sá»± vụ Hà ng Châu tưá»ng trình hoạt động.
Y tên Äà o Ngang, ngoại hiệu Hà ng SÆ¡n Kiên.
Y đứng lên, từ từ phát ngôn:
– Tuân hà nh lệnh dụ cá»§a Khôi Thá»§, bá»n tại hạ xuất chÃn ngà n lượng bạc, dá»±ng lên tòa Thá»§y Nguyệt Lâu cạnh Tây Hồ. Hai tháng nay, từ ngay khai trương, sanh ý không được thuáºn lợi lắm, đại ước vì cáºn tiết thu, khách dá»± có phần vắng vẻ, bất quá chỉ được mấy ngà y đầu là thiên hạ chiếu cố khá nhiệt náo. Cho nên, so thu và chi, thu không nhiá»u mà chi rất nặng, thuá»™c hạ chỉ sợ, nếu tiếp tục khai thác thì số vốn cà ng lúc cà ng hao hụt vì lá»— lã. Thuá»™c hạ định nhượng lại cho ngoại nhân, song chẳng dám tá»± chuyên, nhân dịp vỠđây dá»± đại há»™i, thuá»™c hạ xin bẩm báo vá»›i Khôi Thá»§, thỉnh thị ý kiến. Giả như không nhượng, thì cÅ©ng nên canh cải nghiệp vụ, có váºy má»›i tránh được thiệt hại.
Ngoà i ra ...
Yến Thiết Y khoát tay, thản nhiên thốt:
– Việc đó, ngươi cứ tá»± tiện liệu định thấy nên là m như thế nà o thì cứ là m, là m rồi sẽ báo cáo sau. Ta cho ngươi được toà n quyá»n quyết Ä‘oán.
Äà o Ngang nghiên mình thuân lãnh chỉ thị, rồi ngồi xuống.
Äại thá»§ não phụ trách Trưá»ng An sá»± vụ là Kim Hiên Tá»±, ngoại hiệu Quyệt Toà n Chưởng, đứng lên, trình:
– Hai tháng trước, xảy ra sá»± tranh chấp giữa sòng bạc tại Trưá»ng An cá»§a chúng ta và bá»n Ô Y Bang. Vì cuá»™c tranh chấp đó, sòng bạc cá»§a chúng ta không còn hưng vượng như ngà y cÅ©. Ô Y Bang đưa lá»i hăm dá»a, bảo chúng ta phải dè dặt, nghÄ©a là không được khuếch trương sánh vị, ngưng má»i cạnh tranh vá»›i chúng. Nếu chúng ta không tuân lá»i thu hẹp hoạt động thì có má»™t ngà y nà o đó, chúng sẽ tìm đến mà há»i thăm sức khá»e cá»§a chúng ta, thuá»™c hạ áp dụng chiến thuáºt lấy bất biến chuẩn bị ứng phó vạn biến, nên đánh chữ là m thinh, âm thầm theo dõi tình hình cá»§a chúng. Nà y, Khôi Thá»§, Ô Y Bang tại Trưá»ng An cầm như con rắn địa đầu, có thế lá»±c to lá»›n, chúng có nhiá»u thá»§ Ä‘oạn hÆ¡n hẳn bá»n mình. Nếu mình cứ ngang nhiên tiếp tục nghiệp vụ thì sá»›m muá»™n gì cÅ©ng có xung đột xảy ra vá»›i chúng. Mà khi xảy ra xung đột, thì bất lợi vá» chúng ta là cái chắc.
Cho nên ...
Yến Thiết Y thở dà i, chán nản:
– ÄÆ°á»£c rồi. Cứ chá» xem chúng hiện lá»™ thá»§ Ä‘oạn, rồi sẽ hay. Hiện tại, chúng ta không cần phải lo lắng trước là m chi cho mệt óc.
Dừng má»™t chút, chà ng trầm giá»ng tiếp:
- Có thể nà o Ô Y Bang chẳng hiểu, sau lưng cá»§a ngươi còn có Thanh Long Xã, má»™t vạn lý trưá»ng thà nh thừa sức ngăn chặn triệu triệu rợ Hồ ? Nếu chúng sá» mó đến các ngươi, là khiêu khÃch tá» thần đấy !
Kiêm Hiên Tá»± cưá»i khà khà , thốt:
– Bởi thế, thuá»™c hạ cứ lạnh mắt mà nhìn chúng, lạnh lòng chỠđợi chúng, chứ không lá»™ vẻ nao núng, khẩn trương. Thá»±c ra, chẳng phải hoà n toà n không khẩn trương đâu, Khôi Thá»§. Thuá»™c hạ đấy à , thuá»™c hạ thì ngoại an nhưng trong loạn, ngoại tỉnh nhưng trong động, loạn và động vì tức, vì muốn chÆ¡i vá»›i chúng má»™t phen tháºt kỹ ... Lấy bất biến ứng vạn biến mà ...
Yến Thiết Y khoát tay:
– Äá»§ rồi, đừng nói nữa, ta yêu cầu nên vắn tắt cho ta nhá». Ngưá»i ngồi xuống Ä‘i, cứ theo quyết định như ngươi vừa trình bà y mà hà nh động.
Rồi chà ng há»i:
– Äến lượt ai đây ? Nên nhá»›, tranh thá»§ thá»i gian nhé, cà ng giản đơn cà ng hay, ta không muốn kéo dà i cuá»™c há»™i há»p nà y đến vô cùng táºn đấy.
Khoái Thương hai tay trao cho chà ng má»™t chén sâm nhung, chà ng tiếp lấy, há»›p má»™t ngụm, Ä‘oạn cưá»i, há»i:
– Tất cả Ä‘á»u thấy đói rồi chứ ? Thì, cà ng vắn tắt cà ng chóng được chén vá»›i nhau, cái dạ dà y mặc sức mà chứa đựng. Có lẽ bá»n nhà trù đã sắp dá»n bà n rồi đấy.
Äại thá»§ não Hà m Dương tên Äiêu Thân, ngoại hiệu Bách Bá»™ Sanh Tá», vụt đứng lên, cưá»i nhẹ, báo cáo:
– Bẩm Khôi Thủ, thuộc hạ thì có tánh vắn tắt, chỉ một câu nói thôi là đủ.
Yến Thiết Y gáºt đầu, vừa trao trả cái chén không cho Khoái Thương Hùng Äạo Ngươn, vừa đáp:
– Váºy là hay !
Vừa lúc đó, ba tiếng cộp cộp vang lên.
Tiếng chiếc dùi gá»— cứng Ä‘áºp và o má»™t tấm má»™c bà i tròn cÅ©ng bằng gá»— cứng, cá»±c dà y, dùi Ä‘áºp và o má»™c bà i đủ ba tiếng.
Dùi và má»™c bà i treo bên ngoà i cá»a Long Hồn Sảnh.
Yến Thiết Y cưá»i, lẩm nhẩm:
– Ba tiếng ! Ạ... “có việc gấp cần tưá»ng trình ngay !†Mưá»i vị đại thá»§ não đồng quay mặt, hướng vá» vá»ng cá»a chánh.
Yến Thiết Y bảo:
- Ai cÅ©ng được, đứng lên mở cá»a há»™ ta.
Nhưng, mưá»i vị đạo thá»§ não không có pháºn sá»± là m việc đó, khi hai cáºn vệ có mặt.
Sát Äao Thôi Háºu Äức bước ra, kéo chiếc then cà i mở ra má»™t cánh cá»a.
Cánh cá»a mở ra, nÆ¡i khoảng trống, xuất hiện má»™t ngưá»i.
Thôi Háºu Äức hấp tấp nghiêng mình chà o:
– A ! Ưng lãnh chúa ! Sao Ưng lãnh chúa lại Ä‘Ãch thân đến đây ? ...
Ừ má»™t tiếng vu vÆ¡, ngưá»i bên ngoà i đáp gá»n.
Ngưá»i đó, có thân vóc cao, mặt tròn, là n da trắng, tác trung niên, Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i theo tiếng ừ, rồi thốt:
– Long Châu Kỳ Lãnh chúa Ưng Thanh Qua, có việc gấp yêu cầu được gặp ngay Khôi Thủ.
Lên tiếng xong, Ưng Thanh Qua bước và o, trước hết đảo mắt má»™t vòng quanh mưá»i đại thá»§ não đồng quấn khăn mà u tÃa trên đầu, vá»›i ai y cÅ©ng khẽ gáºt đầu chà o, sau đó y bước nhanh đến vị chá»§ tá»a, tiếp:
– Khôi Thủ, chỉ sợ đại hội nà y không thể tiếp tục được nữa ...
Yến Thiết Y nhìn chiếc áo mà u xanh nhạt, Ä‘iểm lá trúc Ä‘áºm sắc hÆ¡n, bình thản thốt:
– Nói đi, Thanh Qua !
Thoáng trì ghị má»™t chút, Ưng Thanh Qua thấp giá»ng há»i:
– Chắc Khôi Thá»§ còn nhá»› vị hảo hữu cá»§a Khôi Thá»§, tên Bùi Vịnh, ngoại hiệu Phan Vân Äiểu chứ ?
Yến Thiết Y gáºt đầu:
– Còn nhớ. Sao ? Có gì rồi phải không ?
Nhếch nụ cưá»i khổ, Ưng Thanh Qua tiếp:
– Việc gì thì xin Khôi Thá»§ Ä‘Ãch thân Ä‘i xem lấy, hÆ¡n là thuá»™c hạ tưá»ng trình. Hiện tại, há» Bùi Ä‘ang ở trong má»™t gian tịnh khách phòng, và Trang lãnh chúa Ä‘ang túc trá»±c bên cạnh y.
Uể oải đứng lên, Yến Thiết Y thốt:
– Việc nÆ¡i đây, Thanh Qua tiếp tục xá» lý há»™ ta nhé, ta giao cho ngươi trá»n quyá»n định Ä‘oạt. Ta Ä‘i đây !
Chà ng đứng lên, mưá»i đại thá»§ não cÅ©ng đứng lên, chà ng bước ra rồi, Hùng Äạo Ngươn, Thôi Háºu Äức theo, mưá»i đại thá»§ não cùng Ưng lãnh chúa ngồi, tiếp tục nghị sá»±.
Dãy tịnh khách phòng cách Long Hồn Sảnh không xa lắm, dãy phòng ở táºn đầu hà nh lang.
Yến Thiết Y chứa đến táºn cá»a, cánh cá»a phòng hé mở, má»™t ngưá»i vừa ốm vừa thấp lách mình ra ngoà i, nghinh đón.
Ngưá»i đó có gương mặt khô nhăn nheo, như quả quÃt phÆ¡i nắng lâu ngà y.
Ngưá»i đó, là Trang Không Ly, ngoại hiệu Cá»u Ngưu KÃch, là lãnh chúa Long Môn Kỳ.
Gương mặt đã nhăn nheo, khô cằn, thì tự nhiên không một nét tình cảm nà o hiện lộ, thà nh thỠra sự biểu thị có vẻ lạnh lùng, xa xôi.
Không, không hẳn là chẳng có một biểu hiện nà o nơi thần sắc của Trang Không Ly.
Sá»± biểu hiện ở nÆ¡i ánh mắt, ánh mắt bốc niá»m phẫn ná»™ cá»±c Ä‘iểm.
Yến Thiết Y ngẩng mặt nhìn Trang Không Ly, khẽ gáºt đầu, rồi bước ngang qua y và o phòng.
Gương mặt của chà ng biến sắc ngay.
Chà ng không tin đôi mắt mình, trước hiện tượng đang chỠchà ng trong gian phòng.
Bây giá» thì vẻ thuần thà nh chất phác đã rút lui, nhưá»ng chá»— cho nét tà n khốc, máu đã hiện ra.
Nếu chà ng là má»™t con ngưá»i đôi, thì ngưá»i thứ hai đã hiện ra thay thế ngưá»i thứ nhất.
Và , ngưá»i thứ hai là má»™t hung thần, má»™t ác quá»·, má»™t con ngưá»i sống vì máu, máu cà ng đổ nhiá»u, cÆ¡ nghiệp cà ng vững, Ä‘á»i sống cà ng sung, máu cá»§a ngưá»i, máu cá»§a chÃnh mình.
Má»™t con ngưá»i xuất thân từ sắt máu, luôn luôn hoạt động trong phạm vi sắt máu !
Bởi, hiện tượng trước mắt, là má»™t hiện tượng chưa từng qua mắt Yến Thiết Y trong cuá»™c Ä‘á»i đầy giông tố bão bùng. Và con ngưá»i hiện trước tầm mắt cá»§a chà ng, chẳng còn là con ngưá»i nữa.
Má»™t váºt thể không có danh từ mô tả !
Váºt có thể, Ä‘ang tá»±a mình trên chiếc ghế thấp, có lưng dá»±a, hai bà n tay cụt đến gần cánh chõ, thịt đầu xương thun lùi, xương lá»™ ra như hai chiếc cán dao bằng ngà , nÆ¡i nà o không còn y phục, trên là n da kết những vảy máu khô cằn chồng lá»›p lên nhau.
Toà n thân khô đét, chỉ còn lá»›p da bao bá»c bá»™ xương không toà n vẹn.
Từ y phục, má»™t mùi tanh, thúi, hôi, không tên bốc lên, tá»a khắp không gian căn phòng, ai ngá»i phải là liá»n lợm giá»ng, buồn nôn.
Dù con ngưá»i nÆ¡i ghế đó là má»™t hảo hữu, Yến Thiết Y cÅ©ng khó lá» Ä‘i mùi khó ngá»i đó, bất giác chà ng nhăn mặt, nhÃu mà y, cố khép đôi cánh mÅ©i.
Bộ y phục khoác lên mình, trông như mắc phơi nơi chiếc sà o, bởi thân vóc tóp lại như chiếc que, y phục phùng phình trông thiếu hẳn vẻ thẩm mỹ đến khôi hà i một cách chua xót.
Tóc ! Tóc rối bù, buông xõa xuống mặt, vai, lưng, tóc từng chá»— quyện và o nhau thà nh lá»n, máu khô đóng lại từng cục, từng cục, máu bốc mùi tanh tưởi chẳng kém y phục.
Trong má»› tóc lòa xòa trước mặt, má»™t con mắt hiện ra, ná»a lá» má», ná»a sáng.
LỠđỠvì sức kiệt, khà quệ, sáng vì ẩn ước còn má»™t háºn uất chưa tan.
Má»™t con mắt duy nhất thôi, còn con mắt kia thì đã biến thà nh má»™t lá»— trÅ©ng, máu khô đóng nÆ¡i đó, là m giảm bá»›t chiá»u sâu.
Lạ lùng thay, vốn ngưá»i đó không miệng ! Hay, đúng hÆ¡n, cái miệng liá»n vo, nÆ¡i và nh môi, dạng dạng mấy nét trầy, tuy đã là nh, nhưng còn in mà u trăng trắng.
Nơi gò má tả, có một lỗ tròn, lớn hơn đầu ngón tay cái.
Chỉ còn đôi chân là toà n vẹn, nhá» có đôi chân, ngưá»i ta má»›i nháºn ra đó là má»™t con ngưá»i !
Trá»i ! Trang Không Ly má»i chà ng đến xem qua má»™t mẫu ngưá»i như thế !
Phải mất mấy phút, Yến Thiết Y má»›i nháºn ra con ngưá»i trước mắt là Bùi Vịnh, má»™t Bùi Vịnh ngà y nà o còn hà o hoa, còn thác lạc, vá»›i phong tư phiêu dáºt, hầu như thoát trần.
Bùi Vịnh, một ân nhân từng cứu mạng sống của Yến Thiết Y !
Yến Thiết Y run run giá»ng nói:
– Bùi Vịnh ! Qúy hữu đấy sao ?
Con mắt duy nhất nhìn Yến Thiết Y chăm chú, rồi lệ từ con mắt duy nhất đó xuất phát từng hạt, từng hạt nhá», lăn dà i xuống má.
Còn lệ được sao, nÆ¡i con ngưá»i hết máu đó ?
Lệ xuất phát từng hạt, thay lá»i đáp.
Bước đến bên cạnh Yến Thiết Y, Trang Không Ly trầm giá»ng thốt:
– Các đệ huynh trong đội tuần sát, phát hiện ra y đó. Há» gặp y trong má»™t bụi ráºm, nÆ¡i chân núi, y nằm trên đống cá» khô bạc mà u, vệt máu cá»§a y biến thà nh Ä‘en sạm. Hai tên trong bá»n, từng trong thấy mặt y nhiá»u lần, thế mà không là m sao nháºn ra y liá»n.
Gặp y rồi, há» má»›i lấy nước rá»a ráy sÆ¡ qua Ä‘oạn đưa y vỠđây. Dù có rá»a ráy cho y, há» cÅ©ng chẳng dám nặng tay là m kỹ, vì tình trạng cá»§a y như thế đó, còn ai dám đụng chạm mạnh nữa ? Cho nên, mùi hôi thối vẫn còn. Không rõ kẻ nà o ác độc đến độ biến má»™t đồng loại ra thân thể cỡ đó !
Yến Thiết Y thở dà i, quay sang Bùi Vịnh, há»i:
– Qúy hữu nghe tại hạ nói chứ ? Qúy hữu còn sáng suốt hiểu tại hạ nói gì chứ ?
Bùi Vịnh là m má»™t cỠđộng trên chá»— tưởng tượng, khẽ gáºt đầu.
Là m cỠđộng đó y nhăn mặt một cách thê thảm, rồi y còn muốn biểu hiện gì nữa, nên cố nhếch nhếch hai cùi xương của cánh tay cụt, quơ quơ, tuy nhiên, chẳng ra cái dáng chi hết, thà nh thỠYến Thiết Y cũng không hiểu được quái gì.
Sau cùng thì y phát ngôn. Nhưng miệng mồm đâu mà phát ngôn, đừng nói khi đến khà lực kiệt quệ.
Cho nên những ngôn từ do y muốn phát xuất, chỉ báºt thà nh những tiếng rá»™t rá»™t, á»t á»t thôi.
Có trá»i má»›i hiểu ý tứ cá»§a y !
Trang Không Ly lại cất giá»ng thốt:
– Khôi Thá»§ ! Cái miệng cá»§a Bùi huynh bị bÃt lại rồi !
Chẳng hiểu váºt gì là m cho đôi và nh môi dÃnh liá»n vá»›i nhau như thế !
Yến Thiết Y vừa bi thương, vừa phẫn uất, nắm chặt đôi tay, móng tay suýt bấm lủng da thịt.
Chà ng rÃt lên:
– Cho tại hạ biết đi, Bùi huynh ! Kẻ khốn kiếp nà o là m cho Bùi huynh ra nông nổi đó ?
Bùi Vịnh lại nhếch nhếch hai cùi xương tay, rồi tiếng rá»™t rá»™t, á»t á»t rung lên nÆ¡i cuống há»ng.
Thân hình cá»§a y dao động mạnh, sá»± khÃch động gây rung chuyển khắp ngưá»i y, đến độ bá»t trắng sùi ra nÆ¡i lá»— hổng trên gò má tả.
Yến Thiết Y quát:
– Hùng Äạo Ngươn ! Chạy Ä‘i tìm Lý y sư cho ta gấp !
Hùng Äạo Ngươn vâng má»™t tiếng, quay mình phóng chân chạy cuốn gió.
Bùi Vịnh lắc đầu.
Yến Thiết Y há»i:
– Qúy hữu muốn nói, không cần gá»i y sư ?
Bùi Vịnh gáºt đầu, cố hoà nh cùi xương tay, chỉ ngay và o mình.
Rồi y lắc lắc đầu, biểu tình cái ý cho là vô Ãch, tình trạng cá»§a y không thể vãn hồi !
Yến Thiết Y nắm nhẹ cùi xương tay cá»§a y, cố dằn niá»m thương cảm, lẫn uất háºn, thốt:
– Bùi Vịnh, cố hy vá»ng, còn má»™t Ä‘iểm hy vá»ng, chúng ta phải cố bám lấy, bất quá quý hữu bị hà nh hạ cách tà n ác váºy thôi, chứ chẳng đến ná»—i gì đâu, tại hạ tin chắc như váºy.
Chà ng trấn an vị bằng hữu tốt bụng rõ rệt, chứ con ngưá»i trong tình trạng đó, dù có tiên dược cÅ©ng vị tất hồi sinh ?
Bùi Vịnh lắc lắc đầu, mưá»ng tượng y nóng nảy muốn cho Yến Thiết Y biết cái gì đó, nhưng xem ra y mệt lả, khà lá»±c tan biến hoà n toà n.
Lại những tiếng rá»™t rá»™t, á»t á»t vang lên, con nắt duy nhất chá»›p lia, mắt chá»›p là m nứt nẻ máu khô, những giá»t máu tươi cuối cùng từ từ rỉ chảy.
Yến Thiết Y vội bảo:
– Giữ bình tÄ©nh, Bùi Vịnh, cố trấn tịnh tâm thần. Tại hạ biết, quý hữu muốn cáo tố vá»›i tại hạ má»™t Ä‘iá»u gì, song đừng nóng, chúng ta sẽ tìm cách biểu thị ý tứ, cách nà o mà không là m Ä‘au đớn quý hữu. Thế nà o rồi mình cÅ©ng đạt được ý nguyện.
Có lẽ Bùi Vịnh không thể bình tÄ©nh chá» tìm ra phương pháp được, nên y rung rung ngưá»i mãi, mắt chá»›p mãi, máu lại rỉ ra mãi không ngừng.
Bá»t trắng lại sùi ra nÆ¡i lá»— hổng trên má.
Yến Thiết Y thốt:
– Nghe tại hạ há»i đây, Bùi huynh, há»i từng câu, phải thì Bùi huynh gáºt đầu, không phải thì lắc đầu, rồi tại hạ suy diá»…n qua phản ứng cá»§a Bùi huynh, tìm hiểu sá»± việc.
Bùi Vịnh nhìn chà ng, như chỠđợi.
Yến Thiết Y há»i:
– Chúng ta cách biệt nhau, độ má»™t năm rồi, từ ngà y há»p mặt cuối cùng, phải không Bùi huynh ?
Bùi Vịnh gáºt đầu.
Yến Thiết Y tiếp:
– Lần cuối cùng, quý hữu đến đây, thì thân thể khương kiện, tinh thần thư thái, tá» rõ má»™t kẻ Ä‘ang độ yêu Ä‘á»i cá»±c Ä‘iểm. Nhưng, qua thá»i gian má»™t năm, có sá»± đổi thay hết sức bi thảm như thế nà y, tại hạ nghÄ© nếu hung thá»§ chẳng phải là má»™t kẻ nuôi đại cừu, đại háºn đối vá»›i Bùi huynh, thì quyết không tà n nhẫn đến độ giống má»™t dã thú. Phải váºy không ?
Bùi Vịnh gáºt đầu.
Yến Thiết Y há»i:
– Ngưá»i đó, tại hạ có nháºn ra chăng ?
Bùi Vịnh lắc đầu.
Yến Thiết Y há»i:
– Hắn có biết tại hạ chứ ? Hắn có hiểu chúng ta tình với nhau như thế nà o chứ ?
Bùi Vịnh gáºt đầu, rồi lắc đầu.
Như thế là ngưá»i đó chỉ biết Yến Thiết Y thôi, song lại không hiểu sá»± liên hệ giữa chà ng và Bùi Vịnh.
Yến Thiết Y há»i lại để cho Bùi Vịnh xác nháºn:
– NghÄ©a là , ngưá»i đó biết tại hạ, song không hiểu chúng ta là bằng hữu cá»§a nhau ?
Bùi Vịnh gáºt đầu.
Yến Thiết Y há»i tiếp:
– Có khi nà o, Bùi huynh đỠcáºp qua mối cừu háºn đó vá»›i tại hạ chăng ? Dù chỉ là phá»›t qua má»™t lần ?
Bùi Vịnh lắc đầu.
Yến Thiết Y há»i:
– Tại sao Bùi huynh nhất má»±c giấu diếm Ä‘iá»u đó vá»›i tại hạ, không há» hé môi nói qua má»™t tiếng vá»›i tại hạ ? Má»i sá»± việc cá»§a Bùi huynh, tại hạ biết hầu hết, chỉ có việc oan cừu ... Hay là , mối thù nà y má»›i cấu kết trong vòng năm vừa qua trong thá»i gian chúng ta cách mặt nhau ?
Bùi Vịnh gáºt đầu.
Yến Thiết Y chợt thấy má»™t Ä‘iểm nhá» hy vá»ng lóe lên, há»i:
– Vì lẽ gì ? Tiá»n tà i ? Nữ sắc ? Thâm cừu ? ...
Bùi Vịnh lắc đầu, rồi gáºt đầu, rồi lại lắc đầu.
Y xác nháºn Ä‘iểm giữa, Ä‘iểm nữ sắc.
Yến Thiết Y sáng mắt lên:
– Nữ nhân nà o đó ? Tại hạ có biết mặt chăng ?
Bùi Vịnh lắc đầu.
Trang Không Ly chợt chen và o:
– Khôi Thá»§ ! Há»i theo lối đó, thì biết đến lúc nà o má»›i ra chuyện ? Mà là m sao hiểu rõ câu chuyện ? Thuá»™c hạ vừa nghÄ© ra má»™t cách, vừa giản dị lại vừa mau lãnh há»™i. Mình chỉ cần biết đại khái thôi, chẳng hạn, danh tánh kẻ thù cá»§a Bùi huynh, trú quán cá»§a kẻ đó, nÆ¡i phát sanh sá»± xung đột, động cÆ¡ cá»§a sá»± xung đột, kẻ thứ ba trá»ng vụ là ai ...
Những điểm nà y, Bùi huynh chỉ cần dùng và i chữ là đủ rồi.
Yến Thiết Y thở dà i:
– Biết váºy rồi, nhưng tay đâu mà Bùi huynh viết ?
Trang Không Ly tiếp:
– Không tay thì còn chân, đôi chân của Bùi huynh còn nguyên vẹn cơ mà , bất quá vì còn kiệt sức, nên khó cỠđộng, thôi chúng ta cứ tiếp trợ, thế nà o rồi cũng đi đến kết quả mà !
Yến Thiết Y kêu lên:
– Hay !
Chà ng day qua Thôi Háºu Äức, bảo:
– Ngươi đi tìm gấp cho ta một cái mâm lớn, hay một tấm gỗ cũng được, trên đó, đổ đầy cát, rồi mang đến đây cho ta. Nhanh đi !
Nhưng suy nghÄ© lại, lấy chân viết trên cát, nét chữ không được rõ rà ng, nhất là đôi chân cá»§a Bùi Vịnh quá yếu, dù có vẽ vá»i được, cÅ©ng vị tất Ä‘á»c được.
Chà ng lại bảo:
– Khoan. Thôi đừng mang mâm cát đến. Ngươi cứ tìm cho ta má»™t tấm bảng sÆ¡n Ä‘en, rồi lấy má»™t cái cháºu, quáºy bá»™t trắng và o nước, sệt sệt, Ä‘oạn mang đến đây gấp !
Thôi Háºu Äức chạy Ä‘i ngay.
Một lúc sau, y trở lại với hai món đó.
Yến Thiết Y day qua Bùi Vịnh bảo:
– Cố gắng nhe, Bùi huynh. Thôi Háºu Äức sẽ đỡ chân cho, Bùi huynh nhúng chân và o cháºu bá»™t trắng, viết vắn tắt, đáp những câu há»i cá»§a tại hạ.
Cuộc thực nghiệm bắt đầu.
Yến Thiết Y lại dặn Thôi Háºu Äức, cứ qua má»™t lần vấn đáp, là y lấy giẻ lau bảng cho tháºt sạch.
Äoạn chà ng bắt đầu há»i:
– Ai hãm hại Bùi huynh ?
Phải khó khăn lắm, Bùi Vịnh má»›i nguệch ngoạc được mấy chữ, và cÅ©ng phải khó lắm, Yến Thiết Y má»›i Ä‘á»c được:
Hồ Tuân.
Trang Không Ly kêu lên:
– Phấn Diệu Lang Quân Hồ Tuân !
Yến Thiết Y lạnh lùng, há»i tiếp:
- Nữ nhân là ai ?
Bùi Vịnh viết:
Trầm Quyên, vợ tiểu đệ.
Lá»™ vẻ kinh ngạc, Yến Thiết Y há»i:
– Bùi huynh lấy vợ từ lúc nà o ? Sao trước kia Bùi huynh không cho tại hạ biết ?
Bùi Vịnh viết:
Cách sáu tháng.
Má»›i lấy vợ cách nay sáu tháng, trong thá»i gian song phương cách mặt, là m gì cho nhau hay kịp ?
Yến Thiết Y há»i:
– Tại sao hỠHồ hạ độc thủ với Bùi huynh ?
(thiếu hai trang) - Phải ! Phải ! Thuộc hạ bắt tay và o việc ngay.
Giá»ng y run run, chứng tá» trưá»ng hợp trước mắt gây khó khăn cho y hết sức. Có lẽ trong Ä‘á»i chữa trị bịnh cá»§a y, chỉ có lần nà y y bối rối, lo sợ mình thiếu khả năng.
Y bước nhanh đến gần Bùi Vịnh, quan sát.
Bên nà y, Trang Không Ly thấp giá»ng thốt:
– Khôi Thủ ! Chỉ sợ Bùi Vịnh hung đa kiết thiểu ...
Yến Thiết Y gằn từng tiếng:
– Câu đó, ám chỉ hung thủ mưu hại Bùi huynh mới đúng !
Trang Không Ly tiếp:
– Thuá»™c hạ cảm thấy Ä‘au buồn vô cùng, Khôi Thá»§ ! Mình không thể là m gì hÆ¡n cho Bùi huynh, đáng háºn tháºt. Năm năm trước, tại Bắc Công SÆ¡n, nếu không có Bùi huynh, thì Khôi Thá»§ phải táng mạng vá»›i chất độc cá»§a con Bạch Nương Xà rồi ! Thế mà giỠđây, chúng ta đà nh mở to mắt nhìn Bùi huynh từ từ Ä‘i vá» nÆ¡i vÄ©nh cữu.
Yến Thiết Y căm há»n:
– Ta há quên sao ! Cho nên, kẻ kia phải chết vá»›i ta, bằng má»i giá, thù cá»§a Bùi huynh phải được trả xứng đáng ! Trong năm năm qua, giao tình vá»›i Bùi huynh, ta nháºn thấy y là con ngưá»i đáng mến ...
Trang Không Ly thở ra:
– Lão trá»i già không công bình !
Yến Thiết Y lắc đầu:
- Äừng oán trách ông trá»i ! Không Ly, nên trách Hồ Tuân má»›i phải hÆ¡n !
Bên kia, Lý y sư từ từ quay mình lại, gá»i:
– Khôi Thủ ! Vị nhân huynh nà y muốn trối gì đó với Khôi Thủ !
Giáºt mình, Thiết Y há»i:
– Trối ? Thế là ngươi thú nháºn bất lá»±c hả lão Lý ?
Lý y sư thở dà i:
– Khôi Thủ thứ cho ! Y đến đây quá trễ ! ...
Yến Thiết Y thét lớn:
– Ngươi nói cái gì ? Trễ ? Nghĩa là sao ?
Lý y sư lại cạnh chà ng, lộ vẻ khổ sở, phân trần:
– Khôi Thá»§ nghe thuá»™c hạ tá» bà y đây. Bùi bằng hữu bị hà nh hạ nặng ná», qua nhiá»u ngà y tháng lắm rồi, thương tÃch lợp khắp thân thể, má»›i có, cÅ© có, đã thế lại còn bị an trà tại má»™t nÆ¡i cá»±c kỳ ô uế, những chất dÆ¡ dáy nhiá»…m và o máu, mùi hôi thúi nhiá»…m và o phổi, các thương tÃch bị Ô nhiá»…m, sanh độc, gia dÄ© thể chất y cÅ©ng chẳng được cưá»ng kiện.
Bao nhiêu sá»± kiện đó cá»™ng vá»›i sá»± mất mát má»™t số lượng máu quan trá»ng rồi còn chịu đói, chịu khát triá»n miên, thá» há»i là m sao y không kiệt quệ như chúng ta thấy ? Äáng lý ra, thì y đã tắt thở từ lâu ...
Yến Thiết Y chớp chớp mắt:
– Thế là vô vá»ng ?
Lý y sư thở dà i:
– Nếu còn má»™t đưá»ng tÆ¡ hy vá»ng, thuá»™c hạ cÅ©ng cố bám vÃu, Khôi Thá»§ ạ !
Yến Thiết Y há»i:
– Còn cái miệng của y ?
Lý y sư thở dà i lượt nữa:
– Phải kể hung thá»§ có má»™t tâm trưá»ng ác độc đến tế nhị đấy ! Thá»§ Ä‘oạn cá»§a hắn phải cá»±c tinh vi, hắn nghiên cứu rất kỹ trước khi hắn bắt tay và o việc. Äôi môi cá»§a Bùi bằng hữu, hắn dùng dao bén, cắt cho tưa ra, rồi ghép liá»n môi trên môi dưới theo cách cà i răng lược, Ä‘oạn dùng gân nhá» trong thịt dê non may lại, rồi xoa thuốc bên ngoà i cho là nh. Chiếc miệng liá»n vo, giả như Bùi huynh may mắn được sống lại, muốn có cái miệng mà ăn nói, thì phải chịu má»™t cuá»™c giải phẫu. Khôi Thá»§ thấy chứ, những đưá»ng dạng trắng trắng đó, là do giây gân dê chằng chịt ấn và o da mà thà nh. Thuá»™c hạ ức Ä‘oán, việc may bÃt miệng cá»§a Bùi huynh xảy ra cách đây Ãt nhất cÅ©ng năm tháng ...
Dừng lại một chút, y tiếp:
- Còn như cái lá»— bên má tả, thì cÅ©ng do luôn hung thá»§ là m ra. Hung thá»§ không muốn Bùi huynh chết gấp vì đói, vì khát, nên khoét lá»— đó, thỉnh thoảng nhét thức ăn và rỉ nước và o, vừa đủ cho Bùi huynh cầm hÆ¡i chứ chẳng phải để cho Bùi huynh được no, được hết khát. Hắn muốn kéo dà i cá»±c hình, cho Bùi huynh thấm thÃa qua nhiá»u ngà y.
Tháºt là má»™t lối hà nh hạ con ngưá»i trên chá»— tưởng, Khôi Thá»§ !
Yến Thiết Y trầm giá»ng:
– Biết váºy rồi song nạn nhân là má»™t bằng hữu chà thân cá»§a ta ...
Lý y sư run sợ. Câu nói đó ngầm cái ý trách y không sỠdụng tất sở năng.
Y chưa kịp nói gì, Hùng Äạo Ngươn Ä‘ang ngồi cạnh Bùi Vịnh, chợt kêu lên:
– Khôi Thủ ơi ! Chỉ sợ Bùi huynh ...
Yến Thiết Y vá»t mình đến cái giưá»ng, đôi mắt chà ng bắt gặp ánh mắt duy nhất cá»§a Bùi Vịnh, ánh mắt đó hiện tại lá» Ä‘á», bất giác, chà ng nghe con tim quặn thắt.
Chà ng hiểu, đây là mặt nhìn mặt lần cuối cùng.
Rồi những tiếng rá»™t rá»™t, á»t á»t vang lên nÆ¡i cuống há»ng Bùi Vịnh, cùi xương tay nhÃch nhÃch.
Chụp cùi xương tay, Yến Thiết Y cúi mình xuống, đưa miệng sát tai Bùi Vịnh thốt:
– Qúy hữu an tâm ra Ä‘i, tại hạ lấy sanh mạng bảo chứng, món nợ nà y, kẻ ấy nhất định phải trả cho quý hữu ! Những gì y thi thố vá»›i quý hữu, tại hạ sẽ cho y nếm đủ. Yến Thiết Y nà y đã tuyên hứa là giữ lá»i và là m được như lá»i.
Con mắt duy nhất của Bùi Vịnh khép lại.
Khép lại thiên thu.
Má»i ngưá»i trầm lặng, má»™t sá»± trầm lặng tôn nghiêm, tiá»…n đưa linh hồn ngưá»i hảo hữu vá» bên kia thế giá»›i.
Việc mai táng thi hà i của Bùi Vịnh, do Trang Không Ly liệu lý cực kỳ chu đáo.
Yến Thiết Y thẫn thá» luôn mấy hôm, chết ná»a linh hồn.
Các chủ đỠkhác cùng chuyên mục nà y:
|

03-06-2009, 11:13 AM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 429
Thá»i gian online: 3 tuần 2 ngà y 13 giá»
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
Hồi 2
Lão Quái Rừng Hoang
Ngá»±a, mà u đỠnhư lá»a, yên bằng da Ä‘á», bà n đạp bằng bạc, kỵ sÄ© không ai khác hÆ¡n là Yến Thiết Y, vị Khôi Thá»§ chúa tể Thanh Long Xã.Yến Thiết Y mặc y phục chẹt mà u tÃa, bên ngoà i cÅ©ng phá»§ chiếc áo choà ng cÅ©ng mà u tÃa.
Thanh Thái A Kiếm giắt sau lưng, chuôi ló khá»i đầu vai, thanh Chiếu Nháºt Kiếm giắt xéo trước ngá»±c, chà ng chỉ dẫn theo mình hai ngưá»i cáºn vệ thôi.
Hùng Äạo Ngươn và Thôi Háºu Äức.
Vá»›i hai cáºn vệ, chà ng ly khai Sở Giác Lãnh, trá»±c chỉ trấn TÃch ÄÆ°á»ng.
TÃch ÄÆ°á»ng trấn, là quê quán cá»§a Bùi Vịnh.
Yến Thiết Y hy vá»ng đến đó sẽ thu nhặt thêm má»™t và i chi tiết hữu Ãch vá» vụ án vừa rồi.
Dá»c đưá»ng, chà ng trầm lặng như kẻ câm, không há» mở miệng nói má»™t lá»i gì vá»›i Hùng Äạo Ngươn hoặc Thôi Háºu Äức.
Ãnh mắt cá»§a chà ng luôn luôn sắc lạnh, má»™t vẻ lạnh cứng rắn, sẵn sà ng bẻ gãy má»i trở lá»±c, má»i chống đối có phương hại đến mưu đồ mà chà ng Ä‘ang quyết tâm thá»±c hiện bằng má»i giá.
Äôi mà y cá»§a chà ng bốc rá»±c má»™t niá»m cừu háºn, má»™t thứ háºn không bao giá» kém giảm nhiệt độ, trừ khi nó được thá»a mãn rồi.
Thái độ cá»§a chà ng trong chuyến Ä‘i nà y, khác hẳn so vá»›i những lần viá»…n hà nh trước kia. Những lần đó thì chà ng cưá»i cưá»i, nói nói vui nhá»™n.
Bản tÃnh cá»§a chà ng là thÃch cưá»i nói vá»›i thuá»™c hạ, chỉ khi nà o chà ng sanh chán má»™t việc gì thì chà ng má»›i trầm ngâm, ra tuồng suy tư như trưá»ng hợp cuá»™c đại há»™i má»—i lục nguyệt vừa qua.
Yến Thiết Y trầm mặc, thì đương nhiên Hùng Äạo Ngươn và Thôi Háºu Äức cÅ©ng chẳng dám hó hé gì.
Há» thừa hiểu cá tÃnh cá»§a vị chỉ huy, há» chẳng dại gì bép xép mà chuốc khổ.
Há» chưa quên được, Bùi Vịnh chết, lưu lại má»™t niá»m bi thương cá»±c độ nÆ¡i lòng vị Khôi Thá»§ cá»§a há», rồi sau đó, Yến Thiết Y lại phẫn ná»™ vì không tra cứu được tung tÃch Hồ Tuân.
Ngồi trên ngá»±a, Yến Thiết Y vừa xoa bá»m ngá»±a, vừa nhìn cảnh váºt hai bên đưá»ng chạy ngược chiá»u, và đến bây giá» thì chà ng má»›i khai khẩu buông câu thứ nhất từ lúc xuất hà nh.
Chà ng há»i:
– Các ngươi có nghÄ© là Thanh Long Xã có đủ tư cách đáng được thiên hạ võ lâm kÃnh úy chăng ?
Hùng Äạo Ngươn và Thôi Háºu Äức cùng đưa mắt nhìn nhau, rồi chÃnh Hùng Äạo Ngươn dè dặt đáp:
– Không còn nghi ngá» gì nữa, Khôi Thá»§ ạ. Thanh Long Xã là má»™t tổ chức thét khói khạc lá»a, còn ai không dám kÃnh úy chứ ?
Yến Thiết Y lạnh lùng:
– Thế tại sao, má»™t kẻ tầm thưá»ng như Hồ Tuân, mà chẳng ai biết được tung tÃch ?
Khẽ kiếm và nh môi, Hùng Äạo Ngươn đáp:
– Như thế nà y, Khôi Thá»§. Trước kia, Hồ Tuân không há» vãng lai vá»›i chúng ta, mà cÅ©ng chẳng có ân oán giang hồ giữa chúng ta và hắn. Cho nên, trước khi thả cảnh xảy đến cho Bùi huynh, chúng ta không há» chú ý đến má»™t con ngưá»i hoà n toà n xa lạ, bởi có cần gì phải là m việc đó chứ ? Thà nh thá», đột nhiên tìm hiểu hà nh tung cá»§a hắn, thì là m gì có ngưá»i biết được mà cáo tố vá»›i Khôi Thá»§ ? Lá»±c lượng cá»§a chúng ta mạnh, nhân số chúng ta đông, rải rác khắp bốn phương trá»i, tuy nhiên muốn tìm tung tÃch má»™t ngưá»i, đâu phải má»™t sá»›m má»™t chiá»u mà thà nh công nổi ? Cho nên ...
Yến Thiết Y hừ một tiếng:
– Ngươi nói có lý tháºt, song ta nghe không khoan khoái chút nà o ! Hùng Äạo Ngươn ! Ngươi không gây hứng thú cho ta mảy may !
Lá»™ vẻ kinh hãi, Hùng Äạo Ngươn thở dà i:
– Thuá»™c hạ chỉ bằng và o sá»± tháºt mà phân trần, Khôi Thá»§ ạ. Không bao giá» dám láºp luáºn ngược vá»›i tư tưởng cá»§a Khôi Thá»§.
Yến Thiết Y cũng thở dà i:
– Thá»±c ra, ta đã có sẵn má»™t chá»§ trương rồi. Có Ä‘iá»u mấy hôm nay, chẳng hiểu tại sao, chuyện mà ta thấy rõ rà ng là phải, thì lại biến thà nh không phải !
Hùng Äạo Ngươn cẩn tháºn há»i:
– Khôi Thá»§, chúng ta đến trấn TÃch ÄÆ°á»ng để tìm ai ?
Yến Thiết Y đáp:
- Thứ nhất, trước hết chúng ta cần gặp hai bên láng giá»ng tả há»u cá»§a Bùi Vịnh, há»i han vá» sá»± tình, lúc xảy ra như thế nà o, nếu những ngưá»i đó biết được Ãt nhiá»u vá» vụ, thì hay lắm. Thứ hai, chúng ta sẽ tìm những nhân váºt võ lâm tại thị trấn, tra cứu vá» tung tÃch cá»§a há» Hồ, biện pháp đó đà nh rằng không tốt đẹp, song vẫn là biện pháp duy nhất cho chúng ta hiện tại. Chúng ta phải thá» qua má»i cách. ÄÃch thân Ä‘i há»i là tranh thá»§ thá»i gian, hÆ¡n là gởi lệnh dụ Ä‘i các nÆ¡i rồi chá» các nÆ¡i phúc đáp, như váºy rất phà thá»i giá», mà chúng ta thì nóng lòng báo thù cho Bùi huynh, má»™t ngà y qua mà chưa là m gì được cho linh hồn y an vui nÆ¡i chÃn suối, là má»™t ngà y chồng chất khổ sầu thêm cho ta.
Bây giá», Thôi Háºu Äức má»›i chen và o:
– Khôi Thá»§ ! Thá»±c ra, việc đó không cần gì Khôi Thá»§ phải tá»± mình xuất hiện đảm đương, chỉ má»™t lá»i truyá»n xuống cho các thuá»™c cấp là đủ rồi, láºp túc có khối ngưá»i phi ngá»±a khắp bốn phương trá»i, tìm má»™t hạt cát cÅ©ng còn được, huống hồ má»™t cá nhân ?
Yến Thiết Y bình tĩnh đáp:
– Ta hà nh động theo tâm ý cá»§a ta, cho tâm ý cá»§a ta được thư thái, Háºu Äức ạ. Cái tâm già nh cho Bùi Vịnh, cái ý tuân hà nh theo tâm, tá»± ta là m, má»›i xứng vá»›i mối tình bằng hữu.
Hùng Äạo Ngươn há»i:
– Tiểu tá» há» Hồ đó là con ngưá»i thế nà o hả Khôi Thá»§ ? Quan trá»ng lắm chăng ?
Yến Thiết Y lắc đầu:
– Ta chỉ nghe nói đến danh hiệu cá»§a hắn thôi. Ngoà i ra, ta chẳng hiểu gì hÆ¡n vá» con ngưá»i đó. Mà nghÄ© cho cùng, ta chẳng cần gì phải hiểu rõ rà ng vá» hắn, bởi đâu có phải là điá»u trá»ng yếu ! Dù cho hắn là Hoà ng đế, là má»™t đại thần, ta cÅ©ng chặt đầu như thưá»ng.
Thôi Háºu Äức mỉm cưá»i:
– Tay Kiêu Bá mà thân chinh, thì phải biết ! Äông tảo, tây trừ, nam phạt, bắc diệt là cái chắc !
Yến Thiết Y thở dà i:
– Hy vá»ng được như ngươi nói, Háºu Äức.
Má»™t vầng mây ảm đạm như vừa má»›i lướt qua tâm tư, Yến Thiết Y lắc đầu, để xua Ä‘uổi má» mịt, dù váºy, chà ng vẫn thấy hứng thú khó dấy lên.
Chà ng trầm mặc trở lại như lúc đầu.
Há» giục ngá»±a tiến Ä‘á»u, hà nh trang cà ng nặng thêm niá»m trầm mặc đó.
Chà ng nhìn trá»i, nhìn mây, mÆ¡ mà ng mông lung.
Khi mà n đêm xuống, há» bá» luôn má»i địa Ä‘iểm mà há» có thể dừng lại để nghỉ ngÆ¡i.
Yến Thiết Y muốn cà ng Ä‘i được nhiá»u dặm đưá»ng cà ng hay, còn Ä‘i được thì cứ Ä‘i, không há» tiếc rẻ những nÆ¡i thuáºn tiện dừng chân, không há» lo sợ phải ngá»§ bên vệ đưá»ng lúc vó ngá»±a xa thị thà nh, lạc lõng trong những vùng quạnh quẻ.
Há» Ä‘i, Ä‘i mãi, khi đêm phá»§ Ä‘en má»i váºt, há» vẫn giục vó ngá»±a bon bon.
Má»™t lúc, Yến Thiết Y cho ngá»±a cháºm lại, rồi đảo mắt nhìn quanh bốn bá».
Rừng núi bao la, giăng mắc xa xa, đồng hoang, thôn vắng bao bá»c chung quanh.
Dù chà ng có muốn dừng chân nghỉ, cũng chẳng nơi nà o khả dĩ nấp gió, ẩn sương.
Gá»i Hùng Äạo Ngươn và Thôi Háºu Äức, chà ng há»i:
– Hai ngươi thấm mệt chưa ?
Thôi Háºu Äức cưá»i khổ:
– Nếu đáp rằng không thì đúng là thuộc hạ dối Khôi Thủ đó.
Hùng Äạo Ngươn phụ há»a:
– Mệt không thì không dám nói, chứ đôi chân tê cứng như gỗ, Khôi Thủ ạ.
Yến Thiết Y cưá»i nhẹ:
– Thế thì chúng ta tìm má»™t chá»— thÃch nghi, nghỉ ngÆ¡i.
Thôi Háºu Äức lắc đầu:
– Quanh đây, là đồng hoang, là rừng là núi, có nÆ¡i nà o là chốn thÃch nghi !
Yến Thiết Y thốt:
– Gặp núi, ngủ núi, gặp rừng, ngủ rừng, chúng ta đến khu rừng kia, tạm nghỉ qua đêm nay, cũng được lắm chứ !
Thôi Háºu Äức tặc lưỡi:
– Äêm cà ng khuya, sương cà ng nặng, khà rừng cà ng lạnh, là m sao Khôi Thá»§ ngá»§ được ?
Liếc nhanh mắt sang Thôi Háºu Äức, Yến Thiết Y cưá»i lạnh:
– Äã sống kiếp giang hồ mà còn ngại gió sương, thì mong hà nh hiệp cái nổi gì ?
Bôn tẩu, là xông pha, đừng Ä‘em thá»i tiết khà háºu đặt thà nh vấn Ä‘á».
Hùng Äạo Ngươn thanh minh:
– Thuá»™c hạ không nói câu đó nhé, Khôi Thá»§, chÃnh Háºu Äức nêu lên đấy.
Yến Thiết Y hừ luôn mấy tiếng, toan chỉnh thêm thuá»™c hạ vì quá lo lắng cho chà ng mà thà nh ra buông lá»i há»› hênh, mất cái rắn rá»i cá»§a con nhà võ, song má»™t hiện tượng khà chà ng chú ý, và cÅ©ng nhá» thế, Thôi Háºu Äức khá»i bị quở mắng nữa.
Hiện tượng đó, là má»™t Ä‘iểm sáng, chừng như má»™t ngá»n đèn, le lói tại khu rừng, vá» phÃa hữu.
Chà ng đưa tay chỉ vá» phÃa đó, bảo:
– Các ngươi xem, chỗ ngủ đêm nay của chúng ta, là nơi đó.
Hùng Äạo Ngươn và Thôi Háºu Äức cùng hướng mắt theo tay chà ng.
Thôi Háºu Äức cả mừng, reo lên:
– Äúng rồi ! Mình không mong cần được gì hÆ¡n là má»™t ổ rÆ¡m, má»™t đống cá», vừa ấm vừa êm, ngưá»i ta nói, buồn ngá»§ mà được chiếu manh thì cÅ©ng sướng hÆ¡n là nằm nệm gấm giưá»ng ngà mà thao thức.
Hùng Äạo Ngươn lẩm nhẩm:
– Lạ ! Sao vừa rồi mình cũng nhìn vỠhướng đó, nhưng chẳng trông thấy chi hết ?
Xì một tiếng, Yến Thiết Y thốt:
– Con đưá»ng nà y quanh quanh co co, trước đây mình chưa qua khúc quanh, có cây che khuất tầm mắt, thì thấy cái quái gì được chứ ?
Hùng Äạo Ngươn gáºt đầu:
– Thuá»™c hạ quên mất Ä‘iá»u đó. Thuá»™c hạ cứ tưởng là má»™t Ä‘iểm lá»a ma !
Yến Thiết Y bĩu môi:
– Äối vá»›i ngươi, cái gì không giải thÃch được Ä‘á»u là những trò ma quá»· !
Há» giục ngá»±a chạy vá» phÃa đó.
Một lúc sau, hỠđến nơi.
Má»™t gian nhà nhá», quả cÅ©, nhưng rất kiên cố, bởi xây bằng đá, lợp bằng ngói, gian nhà có vẻ hiu quạnh, lạnh lùng như má»™t ngôi má»™ đơn côi giữa bãi hoang.
Má»™t kẻ nhát gan chưa hẳn đã dám và o đó, khi đêm vá», đừng nói là lưu ẩn suốt đêm dà i.
Nhảy xuống lưng ngựa, Yến Thiết Y vặn mình mấy lượt cho dãn gân xương, rồi bảo:
– Buộc ngựa kỹ và o cột cây nà y đó đi, rồi và o. Hãy là m mấy cỠđộng cho hết tê dại chân tay. Ta nghe lưng ta như sắp gãy vụn đây.
Thôi Háºu Äức cau mà y, lẩm nhẩm:
– Trước mặt, không thôn xóm, sau lưng chẳng có thị thà nh, quái tháºt, kẻ nà o lại nổi hứng dá»±ng nhà tại chốn không ngưá»i như thế nà y ? !
Yến Thiết Y cưá»i nhẹ:
– Dá»±ng nhà để cho đúng giá» khắc nà y, cho chúng ta dùng là m nÆ¡i tạm nghỉ, mang Æ¡n ngưá»i ta không hết, ngươi còn chỉ trÃch nữa sao ?
Hùng Äạo Ngươn thốt:
- Thuộc hạ có cảm giác là ngôi nhà nà y chứa đầy quỷ khà !
Hùng Äạo Ngươn và Thôi Háºu Äức tuy là đôi bạn chà thân, song có táºt hay đả kÃch nhau, chừng như đả kÃch nhau Ä‘áºm, là cà ng tá» ra thân thân máºt, nên ngưá»i nà y mở miệng là ngưá»i kia chống đối liá»n.
Y xì một tiếng, đáp:
– Ta chẳng thấy gì là tà ma, quỷ quái con mẹ nó cả !
Yến Thiết Y Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i:
– Äứng đó mà cãi vã Ä‘i ! Hùng Äạo Ngươn, bước tá»›i gá»i cá»a xem, nếu có ngưá»i, thì nói rằng mình muốn xin ngá»§ nhá» má»™t đêm, sáng ra sẽ háºu tạ.
Hùng Äạo Ngươn vâng lá»i.
Thôi Háºu Äức châm má»™t câu:
– Nhá»› gá»i ngưá»i, chá»› đừng gá»i quá»· nhé !
Hùng Äạo Ngươn phun má»™t bãi nước bá»t, gắt:
– Câm cái mõm thúi của ngươi lại.
Hùng Äạo Ngươn bước mạnh, cốt gây tiếng động, tiến dần đến cá»a.
Yến Thiết Y và Thôi Háºu Äức từ từ theo sau.
Äằng trước, Hùng Äạo Ngươn đã đưa tay gõ và o cánh cá»a, rồi chá» má»™t lúc. Bên trong vắng lặng, chẳng có tiếng đáp.
Giáºt mình, chà ng quay đầu lại, nhìn Yến Thiết Y, Ä‘oạn gõ cá»a tiếp.
Cũng như lần trước, chẳng có tiếng đáp.
Hùng Äạo Ngươn kiên nhẫn gõ lượt thứ ba, lần nà y thì y nghe tiếng động bên trong rõ rà ng.
Tiếng rút then cà i, tiếng cánh cá»a rÃt két két.
Rồi má»™t lão nhân xuất hiện, buông giá»ng khà n khà n:
– Ai đó ?
Hùng Äạo Ngươn đáp gấp:
– Bá»n tại hạ, lão huynh, bá»n tại hạ là những lữ khách lỡ độ đưá»ng, muốn tá túc nÆ¡i nà y qua đêm nay. Mong lão huynh dà nh cho phương tiện, nhất định ngà y mai bá»n nà y sẽ háºu tạ.
Lão nhân không đáp vội.
Má»™t lúc lâu, lão há»i:
– Các vị là những ai ?
Hùng Äạo Ngươn đáp:
– Là những ngưá»i sống vá»›i cái nghá» bắt buá»™c phải mãi mãi ngược xuôi trên khắp các nẻo đưá»ng đất nước, thưá»ng thưá»ng vì mãi miết bôn hà nh mà thà nh ra nÆ¡i có khách sạn không dừng, và nÆ¡i có thể đến lại không kịp thá»i giỠđến.
Lão nhân hừ một tiếng:
– Nghá» gì mà vất vả thế ? Khách thương có bao giá» bá» thị thà nh để Ä‘i liá»u lÄ©nh cho lỡ độ đưá»ng ? Các vị là khách giang hồ phải không ?
Hùng Äạo Ngươn bá»±c mình lắm, song cÅ©ng cố dằn lòng, đáp:
– Phải.
Lão nhân báºt cưá»i âm trầm:
– Các tiểu tá» kia ! Äừng vá» vÄ©nh, man trá vá»›i lão phu ! Hạng ngưá»i thuá»™c thà nh phần cặn bã cùng lưu như các vị, lão phu biết, các vị vì sao mà đến, vì sao mà lỡ độ đưá»ng, nhưng thôi, nói ra cÅ©ng chẳng Ãch gì, các vị hãy cút Ä‘i cho lão phu yên thân, mà lại cút tháºt xa đấy nhé, nếu không thì đừng trách lão phu !
Lão đóng cá»a lại.
Hùng Äạo Ngươn sững sá», qua má»™t phút, báºt nổi giáºn, cao giá»ng hét:
– Hả ? Con mẹ nó, lão huynh nói cái gì ? Cho thì nói, không cho thì nói, cái gì mà bảo ngưá»i ta cút tháºt xa ?
Lão nhân báºt cưá»i cuồng dại:
– Lão phu biết mà , thế nà o rồi cái lÅ© các ngươi cÅ©ng đến nữa ! Giống như cái bá»n kỳ trước, lúc đầu thì van cầu tá túc, nói năng hòa dịu, khi được tá túc rồi thì giở thói hung hăng, thô lổ. Lầm má»™t lần, cÅ©ng là quá đáng rồi, lão phu không lầm má»™t lần nữa đâu ! Không thể lầm liên miên được !
Hùng Äạo Ngươn lại hét:
– Lão huynh cho bá»n nà y ngá»§ nhá» hay không, cứ bảo thẳng Ä‘i !
Lão nhân cưá»i lá»›n:
– ÄÆ°á»£c lắm, các ngươi kiên trì, quyết buá»™c lão phu chấp thuáºn sá»± thỉnh cầu, thì lão phu biết là m sao hÆ¡n là chiếu theo quy cá»§ mà hà nh động ? Có Ä‘iá»u, lão phu cảnh cáo các ngươi, là khi mà lão phu áp dụng quy cá»§, thì các ngươi đừng có ân háºn đấy nhé. Äã có biết bao nhiêu ngưá»i trước các ngươi hối háºn rồi, song lão phu không há» dung tha, bởi chúng bất chấp sá»± cảnh cáo cá»§a lão phu, nên có bất lợi cÅ©ng phải ráng chịu. Bây giá», lão phu già nh cho các ngươi má»™t cÆ¡ há»™i cuối cùng, là cút Ä‘i, lão phu hứa là không há» theo các ngươi mà là m khó dá»… chi hết. Cút Ä‘i là được an toà n, đứng đó là phải hối háºn. Lão phu mà bước ra đó, thì các ngưá»i đừng mong chạy được má»™t bước ! Lão phu là con ngưá»i rất tốt, song cái tốt cÅ©ng có giá»›i hạn, những kẻ vượt giá»›i hạn cá»§a lão phu Ä‘á»u mang máu mà chạy vắt chân lên cổ, không sót má»™t tên.
Hùng Äạo Ngươn sôi giáºn, quát tháo ầm lên:
– Lão già điên ! Con mẹ nó, ngươi dá»a ta phải không ? Ta tá túc chứ có đòi há»i nÆ¡i ngươi báu váºt gì đâu ? Ngươi đỠcáºp đến váºt gì chứ ?
Lão nhân gằn giá»ng:
– Các ngươi không chịu cút đi ?
Hùng Äạo Ngươn hét:
– Rồi sao ? Ngươi an thịt được bá»n ta chăng ?
Cánh cá»a báºt kêu ầm, mở toang ra, lão nhân vá»t đến ngạch.
Tóc rối bù, râu ria xồm xoà m, mặt như phủ đầy lông, thân vóc gầy đét như que củi, là o nhân có vẻ man rợ lạ lùng.
Lão quắc mắt nhìn Hùng Äạo Ngươn trừng trừng, rồi lão nhe răng trắng cất tiếng cưá»i hô hố:
– Ä‚n thịt các ngươi ? Phải, lão phu có thể ăn thịt các ngươi được như thưá»ng. Ngươi có muốn lão phu ăn ngay trước mặt ngươi chăng ?
Khoảng cách giữa hai ngưá»i độ ba thước.
Nhưng, còn lâu Hùng Äạo Ngươn má»›i ngán, y bÄ©u môi:
– Ta muốn xem lắm, xem răng cá»§a mõm chó bén nhá»n như thế nà o !
Quái nhân quan sát Hùng Äạo Ngươn má»™t phút, Ä‘oạn đưa tay chỉ má»™t khoảng đất tróng cạnh đó, bảo:
– Muốn xem, cứ đến đó rồi sẽ thấy.
Lão vẫn giữ tư thế đối diện vá»›i Hùng Äạo Ngươn, từ từ bước lùi.
Hùng Äạo Ngươn cưá»i rợn:
– Tốt lắm, chỗ đó khá rộng, đủ cho ngươi nhảy nhót ! Ta nói nhảy nhót là ám chỉ con rùa bị nhúng chân và o nước sôi, bò lạng quạng đấy nhé !
Bước xuống hết các báºc thá»m rồi, lão nhân liếc mắt nhìn xéo Yến Thiết Y và Thôi Háºu Äức.
Äoạn, lão vẫy tay, gá»i:
– Lại đây ! Lại hết cả đây, lão phu lưá»i thu tháºp từng tên má»™t lắm đấy ! Lão phu hứa là giữ đúng quy cá»§, các ngươi thắng, thì má»—i tên được quyá»n lấy má»™t hạt mang Ä‘i, trái lại nếu bại, thì má»—i tên để lại đây cho lão phu má»™t cánh tay, rồi cút.
Hùng Äạo Ngươn lại hét:
- Con mẹ nó, ngươi nói vu vơ cái gì thế ?
Lão quái nhân lắc đầu:
– Bây giá», ngươi có thoái thác cÅ©ng không được ! Khi lão phu mở cá»a ra, là nhất định phải có má»™t trong hai việc, hoặc các ngươi được má»—i ngưá»i má»™t hạt, hoặc phải để lại cho lão phu má»™t cánh tay ! Cho các ngươi biết, nếu lão phu chÆ¡i cái trò sưu tầm cánh tay, thì đến nay đã chồng chất thà nh má»™t hòn núi khá lá»›n đấy ! NghÄ© cÅ©ng tá»™i cho lão phu, đã thay đổi bao nhiêu chá»— ở rồi, mà vẫn còn bị cái lÅ© tham tà n bám theo mãi ! Äến bây giá», lão phu rút và o cái xó hoang vu nà y, mong được an thân, mà cÅ©ng chẳng an thân được ! Lão phu khen cho các ngươi có cái mÅ©i thÃnh hÆ¡n mÅ©i chó !
Rồi lão cà u nhà u:
– Con ngưá»i là má»™t giống khó thương nhất trên Ä‘á»i ! Gian tham, tà n nhẫn, độc ác, lưá»i biếng, không là m mà ăn, cứ tìm cách cướp giáºt mà sống ! Trong thiên hạ, sao lại toà n những thứ thúi tha như thế hả ?
Hùng Äạo Ngươn ngÆ¡ ngác:
– Lão nói cái gì ? Lão Ä‘iên ? Gian tham ? Lão có cái gì mà ngưá»i ta cố cướp giáºt vá»›i lão ?
Yến Thiết Y lúc đó đã đến nơi rồi.
Chà ng Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i, bình tÄ©nh há»i:
– Việc gì đã xảy ra tại đây vá» thá»i gian trước, lão tiên sinh ?
Lão quái nhân báºt cưá»i ha hả:
– Lại cái giá»ng hòa dịu ! Lão phu từng nghe, nghe nhiá»u quá, nghe đến chán những lá»i êm dịu như máºt rồi ! Các ngươi cá mè má»™t lứa, bất quá phương pháp bất đồng thôi !
Có kẻ thì dùng má»m má»ng mà cầu, có kẻ thì cáºy bạo lá»±c mà cầu, song gặp lão phu rồi, má»i phương pháp Ä‘á»u vô hiệu !
Yến Thiết Y không giáºn, ôn tồn há»i:
– Tiên sinh đỠcáºp đến báu váºt phải không ? Châu ? Ngá»c ?
Lão quái nhân khoát tay:
– Äừng giả vá» ngây thÆ¡ tiểu tá» Æ¡i ! Chẳng phải châu báu, ngá»c ngà , và ng bạc gì hết.
Lão phu suốt Ä‘á»i chỉ chế luyện được mưá»i hai hạt Tá» Kim ÄÆ¡n, cái công phu cá»§a má»™t Ä‘á»i ngưá»i đâu phải nhá» ? Các ngưá»i ngồi không nổi hứng, dẫn nhau đến đây định cướ Ä‘oạt, khi nà o lão phu chịu chứ ? Lão phu nhất định xin các ngươi má»™t cánh tay tá»± phạt tượng trưng tánh gian tham cá»§a các ngươi. Nhẹ lắm đó nhé !
Yến Thiết Y há»i:
– Tiên sinh có phải là Hoà ng Tiết Tháo, ngoại hiệu Nhân Phất Phất chăng ?
Quái nhân kêu lên:
– Thế ngươi cho rằng không phải ? Lão phu có điểm gì khác ?
Yến Thiết Y cưá»i lá»›n:
– Phải ! Rất phải, không sai một điểm.
Hoà ng Tiết Tháo bĩu môi:
– Lão phu không cần ngươi tâng bốc ! Äúng đó, lão phu là Hoà ng Tiết Tháo đây, mấy viên Tá» Kim ÄÆ¡n cá»§a lão phu là thần dược, trị được tất cả những tuyệt chứng, có thể cứu luôn ngưá»i chết sống lại, má»™t thứ thuốc quý hÆ¡n châu báu, đối vá»›i hà o khách võ lâm, con nhà võ chỉ uống má»™t hạt thôi, công lá»±c sẽ gia tăng bằng mưá»i năm táºp luyện.
Lão phu xem, các ngươi chẳng phải là những bệnh nhân Ä‘i cầu thuốc thì mục Ä‘Ãch các ngươi đến đây, không phải cướp Ä‘oạt thì là gì ? Cướp Ä‘oạt để trợ giúp công phu tăng tiến, còn chối cãi là m sao được ? Lại đây, lại hết cả đây, các ngươi sẽ thấy không phải má»—i lúc mồi chiếm tiện nghi mà đá»u được thá»a mãn ! Mất mạng đấy nhé !
Yến Thiết Y vẫn giữ vẻ ôn hòa:
– Bá»n tại hạ không có ý đó đâu, tiên sinh đừng lầm, ngưá»i có năm bảy hạng chứ, chẳng lẽ tiên sinh cố chấp đến vÆ¡ đũa cả nắm ?
Rồi chà ng tiếp:
– Bá»n tại hạ chỉ yêu cầu tiên sinh cho ngá»§ nhá» dưới mái nhà má»™t đêm thôi, ngoà i ra chẳng có ý gì khác. Khi bình minh lên, là bá»n tại hạ ra Ä‘i, không quên háºu tạ tiên sinh. Tiên sinh không bằng lòng, bá»n tại hạ sẽ Ä‘i tìm nÆ¡i khác, quyết không sinh sá»± vá»›i tiên sinh !
Hoà ng Tiết Tháo hét:
– Sanh sá»± ? Các ngươi dám à ? Lão phu quả quyết, các ngươi chỉ là má»™t lÅ© bại hoại thấy không là m gì nổi lão phu thì nhá» nhẹ, ôn hòa, định chuồn êm. Không được đâu, lão phu nhất định đêm nay phải vì dân trừ bạo, lão phu phải táºn diệt hết lÅ© gian tham cho Ä‘á»i sạch sẽ !
Yến Thiết Y há»i:
– Bá»n tại hạ Ä‘i ngay bây giá», được không tiên sinh ?
Hoà ng Tiết Tháo quát:
– Äi ? Äâu có được ! Lão phu đã nói là nhất định giết hết bá»n các ngươi mà !
Hùng Äạo Ngươn giáºn quá, hết dằn lòng nổi, hét:
– Lão già chó má, ngươi bằng và o đâu mà cứ khua má» oang oang phỉ báng bá»n ta ?
Hoà ng Tiết Tháo quát trả:
- Lão phu giết ngươi trước !
Hùng Äạo Ngươn hất chiếc áo choà ng, để lá»™ hai ngá»n Ä‘oản thương giắt chéo nÆ¡i ngá»±c, thách:
– Và o Ä‘i, lão quá»· ! Ngươi đã sống nhiá»u năm rồi, có chết cÅ©ng không oan gì đó.
Yến Thiết Y dà n giải:
– Không thể không động thủ được sao, tiên sinh ?
Hoà ng Tiết Tháo cưá»i mỉa:
– Ngươi sợ ?
Yến Thiết Y chớp mắt:
– Giả như tháºt sá»±, tại hạ sợ ?
Hoà ng Tiết Tháo hừ lạnh:
– Sợ thì đưá»ng động thá»§, nhưng phải cắt cánh tay để lại đó cho lão phu, rồi cút Ä‘i !
Thôi Háºu Äức lắc đầu, thốt:
– Lão già nà y quả tháºt là con ngưá»i quái dị ! Ngưá»i ta nhượng bá»™ mà cứ là m tá»›i !
Yến Thiết Y mỉm cưá»i:
– Thái độ của tiên sinh quá đáng !
Hoà ng Tiết Tháo trầm giá»ng:
– Các ngươi cãi lá»i lão phu ? Các ngươi muốn cho lão phu động thá»§ ? Thế thì đừng hối háºn nhé.
Thôi Háºu Äức kêu lên:
– Trá»i Æ¡i ! Lão Ä‘iên rồi ! Ngưá»i ta muốn là nh cho lão, lão lại đòi là m dữ ! Hối háºn đấy, lão quá»· !
Yến Thiết Y khuyên:
– Mặc lão ! Mình đừng cố chấp, lão già rồi, tự nhiên phải lẩm cẩm.
Hoà ng Tiết Tháo vẫn giữ thái độ khiêu khÃch:
– Äừng là m cao, tên nà o tá»± cho là giá»i, cứ bước tá»›i ! Bước tá»›i !
Thôi Háºu Äức thấp giá»ng thốt:
– Cho lão Hùng sá»a trị lão quái ấy má»™t phen, Khôi Thá»§ !
Yến Thiết Y lắc đầu:
– HÆ¡i đâu mà chấp nhất lão, phiá»n phức lắm. Mình có việc cá»§a mình, đừng là m mất thá»i giá».
Chà ng gá»i:
- Trở lại, Hùng Äạo Ngươn, chúng ta Ä‘i thôi !
|

03-06-2009, 11:19 AM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 429
Thá»i gian online: 3 tuần 2 ngà y 13 giá»
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
Hồi 3
Cái Tâm Dã Thú
Hùng Äạo Ngươn trừng mắt nhìn Hoà ng Tiết Tháo gằn giá»ng :– Cho ngươi tiện nghi?
Hoà nh thân, lạng mình qua một bên, Hoà ng Tiết Tháo hét :
– Äi à ? Äi đâu mà được vá»›i lão phu? Äã đến đây tất phải lưu lại má»™t cánh tay cho đúng quy, đúng cá»§, đừng mong là nh lặn mà ra Ä‘i má»™t cách ngang nhiên như váºy! Các ngươi cãi lá»i, lão phu sẽ có cách bắt buá»™c các ngươi tuân lá»i.
Lão lạng mình qua để chặn đầu bá»n Yến Thiết Y.
Hiện tại, thì lão đã đứng trước mặt há», tưởng mình là má»™t Vạn Lý Trưá»ng Thà nh, mà bá»n Yến Thiết Y là rợ Hồ.
Yến Thiết Y mỉm cưá»i :
– Thế ra lão tiên sanh quyết ngăn trở bá»n tại hạ?
Không buồn gây sự, Yến Thiết Y quay mình trở lại. Hướng đi của chà ng là ngôi nhà của Hoà ng Tiết Tháo.
Hợp lý lắm, ngưá»i ta tá túc không cho thì ngưá»i ta Ä‘i, sao lại ngăn chặn? Tá»± nhiên ngưá»i ta trở lại, và o nhà , lúc đó có Ä‘uổi cÅ©ng vị tất ngưá»i ta chịu ra Ä‘i.
Nhưng chà ng vừa quay mình, chưa kịp bước Ä‘i ná»a bước, má»™t bóng Ä‘en chá»›p trước mặt. Hoà ng Tiết Tháo đã hiện ra, sừng sững như tượng đồng, vách sắt.
Mưá»ng tượng lão ta sá» dụng Äại Na Di Bá»™, lối chuyển mình xê dịch cá»§a lão nhanh không thể tưởng nổi, đủ biết lão đã dà y công phu tu vi vá» thuáºt đó.
Nhìn thẳng và o mặt Hoà ng Tiết Tháo, Yến Thiết Y tán :
– Tiên sanh nhanh chân quá!
Hoà ng Tiết Tháo bĩu môi :
– Là m sao kém hơn ngươi được!
Yến Thiết Y phân vân.
Nên xá» trà cách nà o đây? Äánh? Vô lý quá, và lại mất thì giá» quá, chẳng lẽ má»—i lúc ra đưá»ng là má»—i lần sanh sá»± đánh nhau? Má»™t vị chúa tể Sở Giác Lãnh đâu có hồ đồ đến cỡ đó?
Không đánh? Lão cứ cản đầu, cản mũi mãi, là m sao?
Äi, không cho, tá túc, không cho! Còn gì khó khăn hÆ¡n?
Vô hình trung, chà ng bị đặt và o tình thế chẳng đặng đừng.
Vừa lúc đó, lại có tiếng y phục phất gió bên ngoà i rừng, tiếng phất gió nghe gần quá!
Chà ng nghe lá»t.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, Hoà ng Tiết Tháo cÅ©ng nghe lá»t. Lão mở to đôi mắt, nghiến răng rồi thét lá»›n.
– Hay cho các ngươi! Äã đến đây lại còn hẹn ngưá»i tiếp trợ!
Lão báºt cưá»i ha hả, tiếp :
– Không sao! Cứ đến! Äến bao nhiêu, lão phu chấp bấy nhiêu! Còn bao nhiêu ngưá»i nữa cứ gá»i hết đến đây má»™t lần! Xem lão phu có đánh ngã hết hay không cho biết!
Lão vừa dứt tiếng, bóng ngưá»i chá»›p chá»›p trong mà n đêm, bóng đó là má»™t thanh niên váºn y phục Ä‘en, tiến đến vá»›i vẻ hấp tấp.
Thanh niên ước độ hai mươi hÆ¡n, rất ốm, mặt xanh, hai mắt thất thần, dù hÆ¡n hai mươi tuổi song hắn có vẻ tiá»u tụy như má»™t trung niên, hay má»™t lão nhân.
Hắn kinh hoà ng, thất thố, bối rối thấy rõ.
Thấy bá»n Yến Thiết Y, hắn dừng chân liá»n. Nhìn há» má»™t phút, hắn từ từ tiến tá»›i như dè dặt.
Hoà ng Tiết Tháo thét to má»™t tiếng, là m thanh niên giáºt mình.
Lão cao giá»ng há»i :
– Tiểu súc sanh! Còn bao nhiêu đồng đảng nữa, sao không kéo cả lÅ© cùng đến má»™t lượt? Lão phu cho phép Ä‘i gá»i Ä‘i, bá» nà o cÅ©ng phải ra tay, lão phu muốn ra tay má»™t lần cho gá»n.
Thanh niên ngÆ¡ ngác há»i lại :
– Äồng đảng? Sao lại đồng đảng? Ai đâu?
Hoà ng Tiết Tháo hừ hừ :
– Ngưoi diá»…n kịch đấy à ? Chán lắm, nhạt lắm, ngá»i không nổi vai kịch cá»§a ngươi đâu! Ngươi sợ ba đồng đảng nà y chẳng phải là đối thá»§ cá»§a lão phu, nên bắt buá»™c phải xuất hiện tiếp trợ, có đúng váºy không nà o? Lão phu chấp, chấp tuốt, bao nhiêu ngưá»i cÅ©ng chấp! Cứ Ä‘i gá»i hết lại đây, lão phu sẵn sà ng chá»!
Thanh niên ngÆ¡ ngác nhìn bá»n Yến Thiết Y ba ngưá»i, rồi lẩm nhẩm :
– Lão trượng lầm to! Vãn bối nà o biết ba vị nà y là ai? Mà vãn bối cÅ©ng chẵng có đồng hà nh, đồng đảng nà o hết. Má»™t ngưá»i, má»™t mình thôi, đơn độc má»™t mình đến đây mà !
Yến Thiết Y gáºt đầu :
– Các hạ nói đúng sá»± tháºt! Chúng ta hoà n toà n là những ngưá»i xa lạ đối vá»›i nhau.
Chà ng hướng qua Hoà ng Tiết Tháo, tiếp :
– Vị huynh đà i đó không phải là đồng bá»n chung đưá»ng vá»›i tại hạ đâu, lão tiên sanh!
Hoà ng Tiết Tháo lại hừ hừ :
– Ngươi đến đây là m gì?
Câu đó hướng vỠthanh niên mới tới.
Thanh niên cưá»i gượng đáp :
– Vãn bối đến đây, định tìm bái kiến má»™t vị. Vị đó là Nhân Phất Phất Hoà ng Tiết Tháo lão tiá»n bối...
Hắn đảo mắt nhìn quanh, Ä‘oạn há»i :
– Chẳng hay Hoà ng lão tiá»n bối ở đâu, xin lão trượng cho vãn bối biết được chăng?
Yến Thiết Y mỉm cưá»i, đưa tay chỉ :
– Lão tiên sanh trước mặt các hạ đó.
Thanh niên chỉnh sắc mặt, phất ống tay áo bước tới, đảo mình sụp lạy, thốt :
– Vãn bối Trần Phẩm Äoan xin bái kiến Hoà ng lão tiá»n bối, và thỉnh cầu lão tiá»n bối...
Hoà ng Tiết Tháo tỠvẻ bực, khoát tay ngăn chặn :
– Nói nhanh Ä‘i, ngươi muốn gì? Lão phu rất ghét cái thói giáo đầu vá»›i má»™t trá»i sáo ngữ, lão phu không thÃch cái lối hạ mình cho được việc đó.
Trần Phẩm Äoan sững sá», liá»n đứng lên, mặt hắn xanh, vì thẹn hóa ra hồng, mà u hồng pha xanh thà nh má»™t sắc thái tiêu Ä‘iá»u ảm đạm quá!
Hắn xoa xoa đôi tay và o nhau, đoạn lẩm bẩm :
– Phải, tiá»n bối. Vãn bối có má»™t việc vô cùng trá»ng đại, vô cùng khó khăn, nên phải mạo muá»™i đến đây, bái cầu lão tiá»n bối, trong thiên hạ chỉ có má»™t mình lão tiá»n bối là thừa khả năng giúp giải quyết việc khó khăn đó...
Hoà ng Tiết Tháo lạnh lùng :
– Ngươi muốn có TỠKim đơn của lão phu?
Thanh niên gáºt đầu bước tá»›i má»™t bước khẩn thiết đáp :
– Xin tiá»n bối rá»™ng Æ¡n cấp cho tiểu bối má»™t hạt, vãn bối mang vá» cho lão mẫu dùng. Gia mẫu nhiá»…m bệnh suốt mấy tháng qua, hầu hết danh y trong nước Ä‘á»u được thỉnh đến tệ gia chữa thương cho mẫu thân vãn bối, nhưng bịnh chứng cứ gia tăng. Mạng sống cá»§a gia mẫu chỉ được nÃu nuốt từng giây từng phút mà thôi, nếu lão tiên bối từ chối thì... mẫu tá» vãn bối phải phân ly má»—i ngưá»i má»™t thế giá»›i... Má»›i đây, má»™t đại cao tăng trên bước đưá»ng vân du, đừng chân lại tệ xá, cho biết chỉ có má»™t mình lão tiá»n bối là có thể cứu sống gia tỠđược mà thôi.
Hoà ng Tiết Tháo hét vang như sấm :
– Có phải lão trá»c, mặt Ä‘á», mÅ©i đỠlại để chòm râu bạc chăng?
Trần Phẩm Äoan thoáng lá»™ vẻ mừng đáp :
– Phải! Phải đó lão tiá»n bối! Lão tiá»n bối có quen vị cao tăng ấy chăng?
Xì má»™t tiếng, lại còn phun ra má»™t bãi nước bá»t, Hoà ng Tiết Tháo hầm hừ :
– Quen cái con khỉ! Giá»i cho Minh Không hòa thượng! Ngươi đưa đưá»ng cho phiá»n phức đến tìm lão phu! Quen gì ngươi chứ, bất quá hôm trước lão phu có gặp ngươi ngoà i rừng, ngươi cung kÃnh chắp tay chà o, lão phu bất cố đến, ngươi không biết thẹn lại còn khoa trương lão phu vá»›i ngoại nhân! Äáng háºn cho cái thứ trá»c, chuyên ăn thịt chó, gieo rắc phiá»n phức khắp nÆ¡i!
Lão mắng một hồi, là m thanh niên khiếp quá.
Hắn van :
– Lão tiá»n bối bá»›t giáºn! Sở dÄ© Minh Không đại sư phụ chỉ bảo là vì có tâm thiện ý, chứ không phải toan gây phiá»n cho lão tiá»n bối đâu, Minh Không đại sư là con nhà Pháºt.
Hoà ng Tiết Tháo khoát tay lia lịa :
– Cho lão phu xin! Äừng nói nữa, nÆ¡i đây chẳng phải viện chẩn tế, chẳng phải là sở cứu thương, thì là m gì có Kim đơn, Ngân đơn, Thiên đơn mà cung cấp vung vÃt cho thiên hạ! Äi! Äi nÆ¡i khác mà tìm! Gấp!...
Trần Phẩm Äoan quýnh quáng :
– Xin lão tiá»n bối rá»™ng mở từ bi, cứu má»™t mạng ngưá»i, vãn vối sẽ ghi Æ¡n trá»n Ä‘á»i Ä‘á»i...
Hoà ng Tiết Tháo báºt cưá»i quái rợn, chỉ tay thẳng và o mÅ©i Trần Phẩm Äoan há»i :
– Ngươi cho lão phu là hạng ngưá»i như thế nà o chứ? Mẫu thân ngươi chết hay sống thì có liên quan gì đến lão phu. Lão phu có gây bệnh cho bà ta đâu mà ngươi định bắt vạ lão phu. Lão phu cÅ©ng chẳng có mảy may liên quan gì đến gia đình nhà ngươi, thì bảo lão phu hy sinh má»™t hạt thuốc báu là bảo là m sao? Vô lý quá! Nếu má»—i ngưá»i đến đây Ä‘á»u đòi má»™t hạt thuốc, lão phu dù có bao nhiêu thuốc cÅ©ng không đủ thá»a mãn đầy đủ nhu cầu! Lão phu nghÄ© ngươi hồ đồ đến ngu xuẩn!
Sắc mặt biến đổi thoạt đỠthoạt trắng, thoạt xanh, Trần Phẩm Äoan rung rung ngưá»i.
Vừa Ä‘au đớn, vừa tá»§i nhục, hắn rÃt lên :
– Lão tiá»n bối, mong tiá»n bối nghÄ© lai, Vãn bối sẽ lấy bà i vị thá» sống tiá»n bối!
Hoà ng Tiết Tháo nạt :
– Nói nhảm! Lão phu không cần ai thỠsống thỠchết. Súc sanh, lão phu bảo ngươi đi, là ngươi phải đi, nếu còn đứng đó léo nhéo, lão phu sẽ áp dụng quy củ, ngươi đừng trách sao lão phu không khách khà đấy.
Trần Phẩm Äoan lại quỳ xuống khóc sướt mướt, tiếp tục van cầu.
Hoà ng Tiết Tháo khăng khăng từ khước và trầm giá»ng Ä‘uổi Ä‘i.
Trần Phẩm Äoan hết lá»i năn nỉ rồi nÃu chân Hoà ng Tiết Tháo, lão ta liá»n co chân tung má»™t đạp, hắn ngã lăn Ä‘i mấy vòng.
Rồi lão báºt cưá»i cuồng dại, thốt :
– Cảnh cáo đấy! Lão phu không thiếu nợ mà ngươi hòng nÃu kéo!
Trần Phẩm Äoan lồm cồm ngồi dáºy, lại sụp lại nữa.
Hoà ng Tiết Tháo từ từ bước tới, toan tung tiếp một đạp.
Yến Thiết Y bình lặng chứng kiến từ đầu, chợt cất giá»ng gá»i :
– Trần Phẩm Äoan!
Trần Phẩm Äoan còn quỳ đó quay đầu nhìn chà ng.
Yến Thiết Y liá»n đến gần Hoà ng Tiết Tháo, gá»i :
– Vị tiá»n bối cá»§a tại hạ!
Quắc mắt nhìn Yến Thiết Y, Hoà ng Tiết Tháo há»i :
– Còn ngươi nữa, ngươi muốn gì?
Yến Thiết Y ung dung thốt :
– Nóng là m chi tiên sanh? Giá như tiên sanh muốn được cho dãn gân, dãn xương, thì cÅ©ng có ngưá»i đấm bóp cho tiên sanh đấy, tại hạ bảo chứng là tiên sanh sẽ hà i lòng hÆ¡n nữa đấy.
Hoà ng Tiết Tháo hừ một tiếng :
– Váºy ngươi còn chá» gì?
Yến Thiết Y thong thả đáp :
– Tại hạ chá» nói xong má»™t và i câu vá»›i tiên sanh. Nà y tiên sanh, nghe đây, nên là m phương tiện cho những ngưá»i tháºt sá»± cần nhỠđến tiên sanh. Việc tốt, sẽ gây cho tiên sanh nhiá»u đức!
Không chá» nghe quái nhân đáp như thế nà o, chà ng hướng qua Trần Phẩm Äoan bảo :
– Äứng lên Ä‘i, bằng hữu.
Trần Phẩm Äoan đứng lên, vì khóc quá nhiá»u nên giá»ng nói khà n khà n, hắn há»i :
– Huynh đà i có Ä‘iá»u chi chỉ giáo?
Yến Thiết Y há»i lại :
– Bằng hữu có há»c qua võ chăng?
Trần Phẩm Äoan đáp :
– Có há»c qua!
Yến Thiết Y Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i :
– Há»c được mấy năm?
Vừa lau lệ, Trần Phẩm Äoan vừa đáp :
– Năm, sáu năm...
Yến Thiết Y lại cưá»i :
– Năm, sáu năm! Thá»i gian không đến ná»—i ngắn. Nếu gặp danh sư truyá»n dạy, rồi mình khổ công luyện táºp, thì trong khoảng thá»i gian đó, mình có thể đạt mức thà nh tá»±u khả quan...
Trần Phẩm Äoan há»i :
– à tứ của huynh đà i...
Yến Thiết Y vẫn cưá»i, nụ cưá»i hòa dịu :
– Rất đơn giản, cùng với vị tiên sanh nà y, là m một ấn chứng võ công. Quy củ của lão ta là nếu đánh thắng lão thì được tặng một thứ hạt thuốc TỠKim đơn. Tại sao bằng hữu không thỠsức với lão? Lão có phản đối đâu, trái lại còn hân hoan là khác. Tại hạ lấy là m lạ, vì lẽ gì các hạ khách khà như thế?
Trần Phẩm Äoan lắc đầu :
– Tại hạ không thể động võ vá»›i ngưá»i mà mình khẩn cầu.
Yến Thiết Y hừ một tiếng :
– Nhưng quy cá»§ cá»§a lão như váºy thì sao? Không động võ là đừng hòng có thuốc, huống chi, các hạ cần thuốc cho lịnh đưá»ng? Mà theo lá»i các hạ thì lịnh đưá»ng ở trong tình trạng nguy cấp? Biến, phải quyá»n, mà quyá»n hợp lý, thì còn câu nệ tiểu tiết là m chi?
Trần Phẩm Äoan thở dà i, trầm giá»ng đáp :
– Luáºn vá» công phu, tại hạ nháºn thấy mình không phải là đối thá»§ cá»§a lão tiên sanh. Trước đây Minh Không đại sư có bảo vá»›i tại hạ như thế... Äại sư đưa ra nháºn xét đó. Cho nên tại hạ không dám đòi há»i má»™t cuá»™c thá» sức.
Yến Thiết Y bình tĩnh tiếp :
– Vị đại sư đó, thế ra cũng có có tố cáo với các hạ vỠquy củ của hỠHoà ng?
Trần Phẩm Äoan gáºt đầu :
– Có.
Yến Thiết Y cau mà y :
– Nếu váºy các hạ còn đến đây là m gì?
Trần Phẩm Äoan ấp úng :
– Minh Không đại sư bảo tại hạ phải van cầu khẩn thiết, rất có hy vá»ng tại hạ được mãn nguyện. Dù biết là khó khăn, tại hạ vẫn phải là m, tại hạ quyết là m bất cứ cái gì, miá»…n cứu được gia mẫu thì thôi.
Yến Thiết Y gáºt đầu :
– Các hạ là má»™t ngưá»i con hiếu thuáºn đó!
Trần Phẩm Äoan lá»™ vẻ khổ sở :
– Huynh đà i còn nhá» tuổi, chưa biết cái cảnh mồ côi gây Ä‘au đớn như thế nà o! Tại hạ sá»›m mất cha, đã Ä‘au khổ má»™t lần rồi, nên không muốn mất mẹ! Thà là tại hạ chết, chứ quyết phải là m má»i cách cho mẹ sống mãi mãi...
Yến Thiết Y trầm giá»ng :
– Khâm phục hiếu tâm cá»§a các hạ. Váºy các hạ cứ thá» sức vá»›i Hoà ng tiên sanh Ä‘i.
Trần Phẩm Äoan lấy là m khó khăn cau mà y đáp :
– Tại hạ... đánh không thắng Hoà ng tiên sanh, thì thỠsứclà m gì?
Yến Thiết Y bảo :
– Nghe tại hạ, cứ đánh thá». Tại hạ bảo đánh thá» thôi mà ! Biết đâu chẳng có má»™t cÆ¡ há»™i may mắn bất ngá»? Chẳng hạn, như bất thình lình lão ta bị vá»p bẻ? Thà là m như váºy còn khá hÆ¡n là cứ quỳ lạy, khẩn cầu, khóc sưng cả mắt, lão ấy không có con tim đâu, các hạ đừng mong lay chuyển nổi lão. Lão thÃch cứng, không thÃch má»m.
Dừng một chút, chà ng nói tiếp :
– Huống chi, dù các hạ có bại Ä‘i nữa, thì cÅ©ng chẳng tổn thất gì, bất quá lão chỉ chặt mất cánh tay cá»§a các hạ thôi. Các hạ có dám hy sinh má»™t cánh tay cho lịnh đưá»ng chăng?
Trần Phẩm Äoan nghiến răng :
– ÄÆ°á»£c rồi, tại hạ xin thá»!
Äáºp nhẹ tay lên đầu vai hắn. Yến Thiết Y tiếp luôn :
– Äừng bá» qua cÆ¡ há»™i, các hạ. Ngưá»i có hiếu tâm, thì trá»i giúp, cứ bình tỉnh giao thá»§.
Trần Phẩm Äoan lấy chá»§ ý rồi quay mình bước trở lại, trước mặt Hoà ng Tiết Tháo vòng tay thốt :
– Hoà ng lão tiá»n bối!
Hoà ng Tiết Tháo diểm má»™t nụ cưá»i man trá há»i :
– Sao? Ngươi tán thà nh ý kiến của vị tân bằng hữu của ngươi phải không? Muốn động thủ với lão phu?
Trần Phẩm Äoan trầm giá»ng :
– Quy cá»§ cá»§a tiá»n bối như thế, tại hạ còn muốn sao hÆ¡n?
Hoà ng Tiết Tháo cưá»i lá»›n má»™t lúc, rồi thốt :
– Ngươi không phải là đối thá»§ cá»§a lão phu, tuyệt đối không phải! Lão phu không cần ra sức cÅ©ng có thể quyết Ä‘oán như thế! Lão phu từng coi tướng ngưá»i, trông thần sắc là biết ngay mức thà nh tá»±u, huống chu ngươi có vẻ bịnh hoạn quá!
Lão lắc đầu luôn mấy lượt.
Trần Phẩm Äoan buông giá»ng trầm buồn :
– Tại hạ cÅ©ng biết thế, song tiá»n bối dặt quy cá»§ như váºy, có khác nà o buá»™c khó cho tại hạ? Trước cái cảnh chẳng đặng đừng...
Hoà ng Tiết Tháo chợt thét lên :
– ÄÆ°Æ¡ng nhiên có sá»± bắt buá»™c như váºy! ÄÆ°Æ¡ng nhiên ngươi phải tuân theo quy cá»§ cá»§a lão phu. Tá» Kim đơn cá»§a lão phu đâu phải là váºt bá»? Hể ai muốn lấy thì lấy?
Trần Phẩm Äoan vẫn tá» vẻ khiêm nhưá»ng cúi thấp, tiếp :
– Tại hạ vì gia mẫu mà đắc tá»™i vá»›i tiá»n bối, thế thôi, chứ không phải không biết tá»± lượng sức mình, mà sinh tà i, khoe dÅ©ng! Tuân theo quy cá»§ mà hà nh sá»±, tại hạ quyết không vá»ng cầu, không Ä‘oạt thá»§.
Hoà ng Tiết Tháo xì một tiếng :
– Vô luáºn ngươi nói gì, lão phu cÅ©ng cho rằng ngươi tham lam, ngươi mong chiếm tiện nghi, bất chấp công trình chế luyện cá»§a lão phu. Kẻ nà o đến đây, cÅ©ng Ä‘á»u mang theo dã tâm, có khác là ở chá»— biểu hiện thôi.
Trần Phẩm Äoan rung ngưá»i.
Hắn gằn từng tiếng :
– Tiá»n bối đừng nghi lầm.
Hoà ng Tiết Tháo quát :
– Äừng nói nhiá»u! Hãy xuất chiêu Ä‘i!
Trần Phẩm Äoan do dá»±.
Yến Thiết Y khuyến khÃch :
– Mạnh dạn lên! Trần bằng hữu! Hoà ng thiên bất phụ hiếu tâm nhân!
|

03-06-2009, 11:23 AM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 429
Thá»i gian online: 3 tuần 2 ngà y 13 giá»
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
Hồi 4
Giúp Ngưá»i Có Hiếu
Trần Phẩm Äoan lại biến sắc mặt.Cứ má»—i lần Hoà ng Tiết Tháo giục hắn xuất thá»§, là hắn biến sắc mặt.
Mồ hôi lạnh đẫm ướt trán hắn.
Hoà ng Tiết Tháo giục. Yến Thiết Y khuyến khÃch. Trần Phẩm Äoan còn là m gì khác hÆ¡n là phải thá» má»™t lần.
Thá» sức vá»›i con ngưá»i không lòng trắc ẩn là má»™t trò chÆ¡i nguy hiểm. Tuy tÃnh mạng chẳng (sao), nhưng mất má»™t cánh tay thì kể như tà n Ä‘á»i.
Hắn thẫn thỠđáp :
– Vâng! Tại hạ sẽ thá»!
Hoà ng Tiết Tháo táºp theo cỠđộng cá»§a con mèo giỡn chuá»™t trước khi vồ, vươg tay chụp chụp và o khoảng không, hất bá»™ mặt đầy lông đầy ria, tá» vẻ khinh miệt giục thêm lần nữa :
– Và o Ä‘i chứ tiểu tá»! Ngươi còn chá» gì nữa? Và o mà lấy gấp hoà n thuốc, Ä‘em vá» cho mẫu thân ngươi!
Câu nói đó có tác dụng lên tinh thần cá»§a Trần Phẩm Äoan, hắn phải là m má»i cách để cứu mẹ, thà rằng hắn chết, chứ không để mẹ chết.
Hắn há»i :
– Äấu pháp như thế nà o, tiá»n bối?
Hoà ng Tiết Tháo cưá»i vang :
– Chá»§ tùy khách, lão phu cho ngươi toà n quyá»n chá»n lá»±a.
Trần Phẩm Äoan tiếp :
– Tại hạ muốn dùng tay không, tiá»n bối nghÄ© sao?
Hoà ng Tiết Tháo cưá»i hì hì :
– Còn nghĩ sao nữa? Cách nà o thì cũng đưa ngươi đến môt kết quả thôi mà !
Cắn răng, rồi nghiến ken két, Trần Phẩm Äoan buông gá»n :
– Xin má»i!
Hoà ng Tiết Tháo lắc đầu :
– Nhưá»ng ngươi đó, nếu lão phu xuất thá»§ trước, thì chẳng hóa ra là già hiếp trẻ sao?
Trần Phẩm Äoan bất thình lình giang hai tay, rồi gá»™p lại, còn hai chân thì vừa nhảy tá»›i vừa khoa tréo, như định kẹp đối phương, hai tay ôm thượng bá»™ đối phương, như khóa chặt má»i hoạt động, nếu chân kẹp dÃnh rồi thì má»™t chân quét, hai tay quáºt.
Thế đánh như đô váºt, có Ä‘iá»u nhanh hÆ¡n gấp bá»™i thôi.
Hoà ng Tiết Tháo cưá»i lá»›n không né tránh, chìa thẳng tay hữu ra như ngá»n trúc, đâm và o ngá»±c Trần Phẩm Äoan.
Trần Phẩm Äoan láºp tức xoay mình má»™t phần tư vòng, xuôi tay hữu, rút chân khoa, móc tay tả lên, định chụp cổ tay cá»§a Hoà ng Tiết Tháo.
Nhưng Hoà ng Tiết Tháo trầm cổ tay xuống, lòn ra ngoà i, chụp và o vai Trần Phẩm Äoan, quyết nhắc bổng hắn lên quăng ra xa.
NgỠđâu, lão nghe nhói nhẹ ở hông, rồi lực đạo nơi cánh tay tan biến mất.
Bà n tay lá»ng ngón, cánh tay buông xuôi luôn.
Thừa dịp đó, Trần Phẩm Äoan lách nhanh mình ra ngoà i.
Thoát nạn hắn vá»t mình nhanh ra ngoà i rồi đứng thở dốc. Hắn hú hồn cho là má»™t cái may bất ngá».
Hắn có biết tại sao Hoà ng Tiết Tháo buông tay đâu, cứ tưởng là hoà ng thiên ám trợ tháºt sá»±.
Vuột đối phương, Hoà ng Tiết Tháo thét len như sấm, đảo mắt nhìn quanh.
Yến Thiết Y vẫn đứng ngoà i xa kia, chắp tay sau lưng bình thản.
Hùng Äạo NguÆ¡n và Thôi Háºu Äức kèm sát hai bên tả hữu chà ng.
Có kẻ nà o di động đâu? Thế tại sao hông lão nghe Ä‘au nhối, Trần Phẩm Äoan thì không thể Ä‘iểm tay và o đó, như váºy chẳng lẽ có ma?
Rồi lão tá»± cho là mình sÆ¡ ý, không váºn ná»™i lá»±c đầy đủ liên tục má»›i xảy ra trưá»ng hợp đó.
Äinh ninh như thế, lão lướt tá»›i, tấn công lần thứ hai.
Trần Phẩm Äoan đâm hoảng, lùi mãi, đồng thá»i hai cánh tay đánh loạn ra, bất thà nh chưởng pháp, vụt đông vụt tây, tạt nam hoà nh bắc.
Hoà ng Tiết Tháo cÆ¡ hồ không cần nhìn thá»§ pháp cá»§a hắn, cứ tung chưởng. Chưởng pháp cá»§a lão gồm chÃn mươi chÃn thức. Lão vung tay cá»±c nhanh, chưởng ảnh chá»›p đầy trá»i bao phá»§ quanh mình Trần Phẩm Äoan, khiến hắn thêm lúng túng.
Tình thế nguy ngáºp cá»±c độ, Trần Phẩm Äoan cầm chắc là mình phải nát nhừ dưới chưởng lá»±c đó.
Má»™t phát chưởng sắp sá»a giáng xuống đỉnh đầu Trần Phẩm Äoan.
Bất thình lình má»™t đạo âm kình từ đâu đó vút tá»›i, nhấc bổng Trần Phẩm Äoan lên, theo đà chênh chênh, quăng hắn tuốt ra vòng áp lá»±c cá»§a lão.
Trong khi phát chưởng giáng xuống khoảng không thì Trần Phẩm Äoan rá»›t xuống cách cục trưá»ng xa hÆ¡n ba trượng. Äạo âm kình buông rÆ¡i hắn ná»a chừng, nên hắn phải tá»± lấy thế đáp cho đà rÆ¡i không tổn hại, hắn cháºp choạng đôi chân mấy phút má»›i đứng vững được.
Hoà ng Tiết Tháo đánh hụt lần thứ hai quát thà o ầm ầm đưa tay chỉ mặt hắn gằn từng tiếng :
– Giá»i! Ngươi đóng kịch khéo lắm!
(Thiếu trang)
Trần Phẩm Äoan chưa mãn, thà nh ra má»™t bên xoay qua, má»™t bên lướt tá»›i, song phương cùng sáp lại gần.
Tấu xảo là m sao, má»™t tay quyá»n cá»§a Trần Phẩm Äoan bay sang, trúng và o cằm Hoà ng Tiết Tháo báºt kêu má»™t tiếng bốp.
Quả đấm đó khá mạnh, là m cho lão chao chao ngưá»i.
Rồi má»™t ngá»n cước cá»§a Trần Phẩm Äoan vút qua, trúng ngay bụng lão.
Lão hự một tiếng, không còn gượng đau được nữa, ngã ngồi xuống tại chỗ.
Yến Thiết Y không cháºm trá»… má»™t giây, vẫy tay reo lên :
– Trần bằng hữu thắng! Hoà ng tiên sanh bại!
Chà ng reo lên gấp, để đặt tình trạng trong một cái thế đá rồi, bởi chà ng sợ Hoà ng Tiết Tháo vùng đứng lên, tiếp tục cuộc trà mạng.
Chấm dứt ngay cuá»™c đấu tại đấy, có lợi cho Trần Phẩm Äoan, vì tà i nghệ cá»§a hắn kém quá, không nên đùa dai vá»›i tá» thần.
Chà ng như giám khảo, tuyên bố rồi là thà sinh phải chịu, dù rơi đà i cách oan ức cũng phải chịu.
Má»™t, chà ng reo lên chưa đủ, Hùng Äạo NguÆ¡n đóng vai phụ khảo, hoan hô :
– Khá lắm đó, Trần bằng hữu! Lịnh đưá»ng sẽ được nạn khá»i tai qua!
Thôi Háºu Äức nói luôn :
– Kẻ có chân tà i thưá»ng hay tá»± khiêm, giấu tuyệt nghệ rất ká»·! Ai trông thấy Trần bằng hữu dòm mà u mè Ä‘iệu bá»™ mà chẳng lầm? Chẳng trách Hoà ng lão tiên sinh chuốc lấy thảm bại!
Yến Thiết Y gá»i Trần Phẩm Äoan :
– Mừng cho Trần bằng hữu đó nhé. Tại hạ đã bảo mà , Hoà ng Thiên có khi nà o bá» qua má»™t hiếu tâm nhân! Viên Tá» Kim đơn chắc chắn phải vá» tay bằng hữu rồi! Äúng là má»™t cuá»™c chiến đầy hứng thú.
Trần Phẩm Äoan như từ cung trá»i rá»›t xuống, ngÆ¡ ngÆ¡, ngác ngác, lẩm nhẩm :
– Tại hạ thắng?... Có thể nà o như váºy?... Không! Tại hạ không tin...
Yến Thiết Y cao giá»ng :
– Không tin cÅ©ng phải tin, bởi sá»± tháºt đã phô bà y trước mắt đó, Hoà ng lão tiên sanh còn ngồi kia! Bằng hữu hãy bước tá»›i mà đòi chiến lợi phẩm.
Trần Phẩm Äoan còn bà ng hoà ng, như chưa rá»i cÆ¡n má»™ng.
Hoà ng Tiết Tháo qua cÆ¡n Ä‘au, vụt đứng lên chỉ tay và o mặt Trần Phẩm Äoan hét :
– Hay cho ngươi dám đóng kịch trước mặt lão phu. Nên nhá»› là trong tương lai phải tránh gặp mặt lão phu, nếu lão phu trông thấy ngươi là tám mươi mạng ngươi cÅ©ng Ä‘i Ä‘á»i.
Trần Phẩm Äoan cố phân trần là hắn không há» dÃnh dáng đến cái “Thắng†nà y.
Nhưng Hoà ng Tiết Tháo là m sao tin được, khi chÃnh tay quyá»n cá»§a hắn tống và o cằm, ngá»n cước cá»§a hắn tung và o bụng lão?
Lão lấy ngay chiếc túi trong mình ra, rồi mò tay và o đó má»™t lúc, lão lấy ra má»™t hoà n thuốc mà u tÃa ánh và ng.
Những ngưá»i hiện diện đứng cách lão xa xa, mà vẫn vòn ngá»i được mùi thÆ¡m từ hoà n thuốc bốc ra, loang trong không khÃ.
Äúng là má»™t loại thuốc quý.
Lão quay sang Trần Phẩm Äoan quát :
– Bắt lấy, rồi cút ngay!
Lão dùng nội lực mà quăng hoà n thuốc, hoà n thuốc vút đi, tuy nhỠbằng hạt nhãn, song tiếng gió vu vu.
Trần Phẩm Äoan đưa tay đón bắt, kình đạo cuốn theo hoà n thuốc rất mạnh, đẩy hắn lùi lại mấy bước.
Cầm hoà n thuốc nÆ¡i tay, đứng vững rồi Trần Phẩm Äoan vòng tay, nghiêng mình hướng vá» Hoà ng Tiết Tháo cung kÃnh thốt :
– Hoà ng tiá»n bối...
Hoà ng Tiết Tháo khoát tay nạt :
– Äi gấp, ta không cần ngươi Ä‘a tạ má»™t cách mỉa mai. Nên nhá»› lá»i ta dặn, đừng để ta gặp mặt lần thứ hai đấy!
Trần Phẩm Äoan lại day qua Yến Thiết Y tá» lá»i cáo biệt rồi quay mình bước Ä‘i, mang theo niá»m hoang mang vÄ© đại.
Äạo ám kình từ đâu đến tiếp trợ cho hắn?
Ai?
Nhìn theo bóng Trần Phẩm Äoan đến khuất dạng bên ngoà i rừng, Yến Thiết Y gá»i Hùng Äạo NguÆ¡n và Thôi Háºu Äức, bảo :
– Äi! Äã đến lúc rồi.
Cả ba cùng quay mình.
Nhưng Hoà ng Tiết Tháo vá»t tá»›i ngăn chặn quát :
– Äứng lại!
Yến Thiết Y cưá»i cưá»i :
– Lão tiên sanh muốn tặng bá»n tại hạ má»—i ngưá»i má»™t hoà n thuốc?
Hoà ng Tiết Tháo lại hét :
– Äừng nuôi má»™ng! Yến Thiết Y nhìn lão đăm đăm :
– Không tặng thuốc, thì để bá»n tại hạ ra Ä‘i, tiên sanh còn cháºn lạ i là m gì?
Hoà ng Tiết Tháo trầm giá»ng :
– Ta hiểu, các ngươi cÅ©ng dã tâm như tiểu tá» vừa rồi, muốn Ä‘oạt má»™t hoà n thuốc cá»§a ta, nhưng bây giá» thấy rõ chưa phải là đối thá»§ cá»§a ta, nên lặng lẽ cúi đầu ra Ä‘i. Không, không thể đơn giản như váºy được, dù các ngươi chưa lấy được hoà n thuốc quÃ, ta cÅ©ng phải trừng trị các ngươi má»™t lần, cho bá» cái dã tâm chuyên ngồi mát ăn bát và ng, ngóng tai nghe nói chá»— nà o có cá»§a lạ là kéo bè, kéo lÅ© đến, tìm cách chiếm Ä‘oạt. Các ngươi muốn Ä‘i? Nhẹ nhất cÅ©ng phải chặt cánh tay hữu, bá» lại đây cho ta.
Yến Thiết Y cau mà y :
– Lão tiên sanh, vì cái tánh cố chấp mà tiên sanh đã mất hết một hoà n thuốc quý rồi, sao tiên sanh không ăn năn, thế muốn mất thêm mấy hoà n nữa phải không?
Hoà ng Tiết Tháo bĩu môi :
– Là m gì có việc đó? Không ai thất bại cùng má»™t lúc hai lần cả. Ta chỉ háºn mình khinh thưá»ng tiểu tá», thà nh ra mắc kế hắn thôi, chứ tà i năng gì mà hắn đánh bại nổi ta? Nhưng các ngươi thì ta xem kỹ lắm rồi, còn lâu lắm má»›i là đối thá»§ cá»§a ta, đừng tưởng có thể là m Ä‘iá»u phi thưá»ng như hắn mà mất mạng.
Yến Thiết Y lắc đầu :
– Bá»n tại hạ không muốn thứ thuốc đó!
Hoà ng Tiết Tháo lắc đầu :
– Bây giá», các ngươi phá»§ nháºn cÅ©ng đã quá trá»…, dã tâm cá»§a các ngươi lá»™ liểu ngay từ lúc đầu, ta thấy rõ.
Yến Thiết Y hừ một tiếng :
– Tiên sanh mất má»™t hoà n thuốc, vừa tiếc vừa tức, không nÆ¡i nà o phát tiết cái tức rồi quay lại đổ trút lên đầu bá»n tại hạ à ?
Hoà ng Tiết Tháo cưá»i lạnh :
– Äúng váºy, Ãt nhất ta cÅ©ng có lý do, bởi tại sao thì các ngươi cÅ©ng có chứng kiến việc xảy ra. Ta muốn diệt trừ những kẻ thứ ba.
Yến Thiết Y lắc đầu :
– Thuốc, bá»n tại hạ không cần, song tiên sanh nà i nỉ mãi, chừng như muốn tặng ngay. Tai hạ nói trước, tiên sanh sẽ mất thuốc đấy nhé!
Hoà ng Tiết Tháo xì một tiếng :
– Má»™t là chặt tay, hai là giao thá»§. Äừng nói lôi thôi nữa.
Yến Thiết Y há»i :
– Tiên sanh nhất quyết phải có cuộc đấu?
Hoà ng Tiết Tháo gáºt đầu :
– Nhất định phải có, trừ ra các ngươi thức thá»i vụ, nháºn bại trước.
Yến Thiết Y há»i :
– Äấu như thế nà o?
Hoà ng Tiết Tháo đáp :
– Tùy ngươi. Ta sẵn sà ng chấp nháºn má»i đỠnghị do ngươi đỠra.
Yến Thiết Y mỉm cưá»i :
– Tại hạ và Hoà ng tiên sanh vốn không cừu không oán, thì chẳng cần gì bên nầy gây thương tổn bên kia, mới phân định thắng bại. Cho nên, tại hạ nghĩ, chúng ta nên đấu bằng tuyệt kỹ.
Hoà ng Tiết Tháo há»i :
– Nghĩa là sao?
Yến Thiết Y giải thÃch :
– Con nhà võ cần phải há»™i đủ mấy Ä‘iá»u kiện nầy, má»›i mong thà nh danh được là : Nhanh, mạnh, ổn chuẩn và độc. Chúng ta cứ thi triển mấy Ä‘iểm đó để phân định sá»± hÆ¡n kém vá»›i nhau.
Những Ä‘iểm đó bình sanh Hoà ng Tiết Tháo tá»± phụ hÆ¡n ngưá»i, nếu bây giá» thi thố ra thì lão cầm chắc cái thắng trong tay.
Cho nên lão chịu liá»n.
Lão đáp gấp :
– Ta chấp nháºn đỠmục đó, nhưng còn cách thức, ngươi có ý kiến chi, hãy nói luôn cho ta biết?
Yến Thiết Y tiếp :
– Không có cách thức rõ rệt. Trước hết chúng ta thi môn nhanh.
Hoà ng Tiết Tháo chớp mắt :
– Thi như thế nà o?
Yến Thiết Y bước tá»›i, đứng thẳng ngưá»i thốt :
– Tại hạ đứng đây, tiên sanh có thể dùng bất cứ phương sách nà o, kể cả vÅ© khÃ, công kÃch tại hạ ba lần. Nếu tiên sanh đánh trúng thì tại hạ bại. Dù tiên sanh mạnh tay, lỡ là m chết tại hạ thì cÅ©ng chẳng sao. Qua ba lượt đánh rồi mà tiên sanh không chạm được mình tại hạ, thì đến phiên tiên sanh đứng cho tại hạ đánh, cÅ©ng ba lượt như váºy, tiên sanh nghÄ© sao?
Hoà ng Tiết Tháo suy nghĩ một chút, đoạn thốt :
– Cách đó hay lắm, ta chấp nháºn nhưng đừng tưởng la ta già nh tiện nghi đấu nhé, tại ngươi đỠnghị, ngươi tá»± nguyện, thì ta phải theo y, giả như ngươi có bại cÅ©ng đừng oán ta.
Yến Thiết Y ưỡn ngực đáp :
– ÄÆ°Æ¡ng nhiên, chÃnh tại hạ xướng xuất chứ đâu phải tiên sanh đòi há»i :
Hoà ng Tiết Tháo Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i nham nhở :
– Thế thì chúng ta bắt đầu đi.
Yến Thiết Y gáºt đầu :
– Xin má»i tiên sanh.
Hoà ng Tiết Tháo mừng thầm, bảo :
– Chuẩn bị đi!
Yến Thiết Y đáp :
– Xong từ lâu, tiên sanh.
Hoà ng Tiết Tháo đảo bá»™ từ má»™t bên lướt tá»›i chứ không công kÃch ngay chánh diện.
Chưởng ảnh phát xuất như ngà n sao chá»›p, bao nhiêu Ä‘á»u bắn và o Yến Thiết Y.
Quái dị thay tiếng gió bốc lên, gió phát động từ trong thân thể Yến Thiết Y bốc ra thà nh tiếng vu vu, rồi thân hình chà ng biến thà nh nhẹ nhõm, thân hình giữ má»™t khoảng cách độ mấy tấc, chưởng ảnh tá»›i, thân hình nhÃch, chưởng ảnh lui, thân hình nhÃch, bên tá»›i bên lui, mưá»ng tượng giữa chưởng ảnh và thân mình có má»™t sức hút giằng co, giữ má»™t khoảng cách Ä‘á»u Ä‘á»u.
Không một chưởng ảnh nà o chạm và o mình Yến Thiết Y.
Cái lạ nhất là đôi chân chà ng không hỠdi động, chỉ có thân trên là lắc lư thôi.
Một phát chưởng dù tuyệt diệu đến đâu cũng không phát xuất hơn ngà n chưởng ảnh, cuối cùng chiêu chưởng đã tròn.
Qua cuộc tấn công thứ nhất của Hoà ng Tiết Tháo, lão bại một điểm Yến Thiết Y thắng một điểm.
Lão biến sắc mặt, sang qua đợt thứ hai liá»n. Hai tay quăng tá»›i đầu chúi xuống, chân chổng lên, vá»›i cái thế trồng chuối ngược, lão bung trá»n thân hình và o Yến Thiết Y.
Một thế đánh lạ kỳ.
Thân hình tung Ä‘i, không phải áºp trá»n và o ngưá»i cá»§a đối phương, mà là chá»c hai chân tá»›i, vì chá»c nhanh nên trông như hai mÅ©i tên lao.
Là n gió bốc từ thân thể Yến Thiết Y trước đó bao bá»c quanh chà ng, ngăn chặn chưởng ảnh, đột nhiên lắng dịu như má»™t váºt má»m rá»—ng lòng, Ä‘ang phồng lên, lá»§ng lá»— xẹp lại, rồi là n gió đó biến thà nh cứng rắn, che bên ngoà i thân thể cá»§a chà ng tạo thà nh má»™t chiếc giáp kiên cố.
Äôi chân kia nếu bung tá»›i, sẽ chạm chiếc giáp chứ không mong gì đụng đến lá»›p da cá»§a chà ng.
Äồng thá»i gian, chà ng nghiêng mình qua má»™t bên, lệch chiá»u thẳng đúng độ ba tấc thôi, đủ tránh chân cá»§a Hoà ng Tiết Tháo.
Äôi chân cá»§a lão bắn và o khoảng không, thân mình theo đà chuồi tá»›i, lão cứ để ngưá»i theo tư thế trồng chuối ngựơc đó, hoà nh tay và o tay áo. Từ trong tay áo, má»™t đưá»ng dây cá»±c nhá», bằng thân cây kim may áo cuốn vút ra, đưá»ng dây quá nhá» nên không phát tiếng gió.
ÄÆ°á»ng dây có tác dụng quấn quanh mình Yến Thiết Y, cho nên quăng dây ra rồi lão cÅ©ng vừa đáp xuống, và nhanh như chá»›p lão quay mình, vươn tay lên, đầu dây trong quấn nÆ¡i hai ngón tay cái và trá», lão giáºt hai ngón tay.
Hai ngón tay nhẹ xá»u.
Äầu dây ngoà i, nà o có quấn trúng mình Yến Thiết Y đâu mà có váºt năng trì tay?
Yến Thiết Y phất nhẹ ống tay áo cưá»i thốt :
– ÄÅ© ba lượt rồi đó nghe tiên sanh!
Mồm thở, mÅ©i thở, trán rụn mồ hôi, mặt biến sắc xanh. Hoà ng Tiết Tháo vừa dáºm chân vừa rÃt háºn :
– Ngươi khoan đắc ý vá»™i tiểu tá»! chưa chắc gì ngươi chạm được mình ta. Ngươi không thể thắng nổi ta, nhất định như váºy!
Yến Thiết Y gáºt gù :
– Äúng lắm, tiên sanh, thắng được tiên sanh đâu phải là việc dá»… là m! Tuy nhiên tại hạ cÅ©ng phải là m thá», chẳng lẽ có qua mà không có lại, thiếu công bình sao.
Hoà ng Tiết Tháo hừ một tiếng :
– Ta có ngăn cản ngươi là m thỠđâu?
Yến Thiết Y tiếp :
– Tại hạ trước hết cáo tố với tiên sanh vỠviệc nà y, là tại hạ sẽ dùng vũ khà đấy. Dùng thanh kiếm của tại hạ đấy.
Hoà ng Tiết Tháo qua ba đợt tấn công đã biết tà i nghệ cá»§a Yến Thiết Y như thế nà o rồi, dÄ© nhiên lão ngán, nhưng con ngưá»i đó tá»± kiêu, hiếu thắng cá»±c độ, nên không bao giá» biết phục thiện dù Ä‘ang sợ đối phương có cách thá»§ thắng.
Lão hét lên :
– Äừng dà i dòng, ta chấp ngươi dùng bất cứ phương thức nà o.
Yến Thiết Y từ từ đưa tay lên đầu vai nắm chuôi Thái A kiếm ló hơn tấc, rồi chà ng bảo :
– Äá» phòng nhé, tại hạ sắp sá»a xuất thá»§ đây.
Hoà ng Tiết Tháo nạt :
– Äừng là m mất thì giá»...
Tiếng “giá»â€ chưa dứt âm vang, má»™t vệt sáng xanh lóe lên, Hoà ng Tiết Tháo chưa kịp nhÃch mình, chòm râu dưới cằm đã bị vệt sáng đó gá»t nhẵn tá»›i sát da.
Những sợi râu bay lả tả.
Rú lên một tiếng, Hoà ng Tiết Tháo bay hồn tản phách cấp tốc nhảy lùi.
Nhưng nhảy mà là m gì nữa? Có khi nà o Yến Thiết Y lia kiếm tới yết hầu của lão chứ?
Chà ng không giết ngưá»i vô lý do như váºy, huống chi chà ng chỉ đùa giỡn vá»›i lão thôi.
Lạ lùng hÆ¡n nữa, thanh Thái A kiếm đã chui gá»n và o chiếc vá» sau lưng Yến Thiết Y, chuôi ló lên, bà n tay cá»§a chà ng vẩn nắm chuôi kiếm.
Chà ng xuất thá»§ nhanh quá, mưá»ng tượng chà ng không há» rút kiếm lia sang.
Chà ng ung dung Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i, hòa dịu nhìn Hoà ng Tiết Tháo.
Lão còn ngơ ngác, một lúc sau lại lẩm nhẩm :
– Tà thuáºt! Tà ! Nhất định là có tà !
Yến Thiết Y vẩn cưá»i :
– Tiên sanh bại rồi!
Hoà ng Tiết Tháo nhảy lên chồm chồm, hét :
– Bất phục! Bất phục! Ngươi dùng tà thuáºt thá»§ thắng, chẳng phải do bản lÄ©nh chân chÃnh.
Yến Thiết Y Ä‘iá»m nhiên :
– Dù cho là tà thuáºt Ä‘i nữa, chúng ta đã có thá»a thuáºn trước vá»›i nhau rồi, tiên sanh! ChÃnh tiên sanh đã nói, là chấp tại hạ dùng bất cứ phương thức nà o kia mà . Cho nên, chúng ta chỉ cần bằng và o kết quả mà phân định thắng bại. Giả như tại hạ bại, thì tại hạ phải nháºn bại, chứ không thể viện cá»› tiên sanh dùng tà thuáºt mà chối cái bại cá»§a tại hạ được.
Hoà ng Tiết Tháo đỠmặt tÃa tai, quát :
– ÄÆ°á»£c rồi, bây giá» chúng ta sang môn thư hai.
Yến Thiết Y thốt :
– Môn thứ hai là khinh công. Theo như tiên sanh thì phải thi như thế nà o mới là công bình?
Hoà ng Tiết Tháo đáp :
– Ta có cách.
Yến Thiết Y bảo :
– Tiên sanh nói cho nghe.
Nghiến răng mấy lượt, Hoà ng Tiết Tháo trầm giá»ng tiếp :
– Má»™t, chúng ta đặt má»™t váºt trên nóc nhà cá»§a ta đó, rồi cả hai cùng tung mình lên, ai lấy được trước là ngưá»i đó thắng. Hai là nhảy cao, ngưá»i nà o nhảy cao hÆ¡n, ngưá»i đó thắng!
Yến Thiết Y gáºt đầu :
– Cũng được!
Hoà ng Tiết Tháo hừ một tiếng :
– Chắc ngươi có trò quỷ sẵn sà ng rồi phải không?
Yến Thiết Y cau mà y :
– Sao tiên sanh nói cái gì lạ váºy?
Hoà ng Tiết Tháo tiếp :
– Ta có cảm tưởng là ngươi có chá»§ trương sẵn, cho nên ngươi chẳng há» nao núng. Ngươi bằng và o đâu mà có thái độ cuồng vá»ng như thế? Bằng và o đâu mà ngươi dững dưng trước đỠnghị cá»§a ta? Xem ngươi có vẻ khinh thưá»ng quá, như cầm cái thắng chắc trong tay rồi.
Yến Thiết Y lắc đầu :
– Äừng Ä‘a nghi, tiên sanh, chẳng qua tại hạ xem thưá»ng thắng và bại, tại hạ không như tiên sanh, bại thì quát tháo, thắng thì nhảy múa reo hò, gặp việc bất mãn thì uất ức, việc khó khăn thì khẩn trương, thất thố.
Hoà ng Tiết Tháo trầm giá»ng :
– Ai biết được ruá»™t ngưá»i mấy khoanh? Ngươi nói gì, ta cÅ©ng chẳng tin!
Yến Thiết Y khoát tay :
– Mất thì giá» nhiá»u rồi đó, tiên sanh. Nên biết là tại hạ cần Ä‘i gấp, hãy bắt đầu Ä‘i, để chóng kết thúc.
Suy nghÄ© má»™t chút, Hoà ng Tiết Tháo lấy trong ngưá»i ra má»™t cái túi bằng bố thô mà u xám, bên trong túi là mấy hoà n Tá» Kim đơn quý báu hÆ¡n chÃnh sanh mạng lão, rồi lão nghiêng đầu nheo mất thốt :
– Lấy váºt đặt trên nóc nhà , kẻ nà o đến trước, chụp được trước, trở vỠđây là kẻ đó thắng.
Yến Thiết Y gáºt đầu :
– Chà lý!
Hoà ng Tiết Tháo liá»n nhún chân, tung mình lên, gió rÃt má»™t tiếng vù, Ä‘oạn vung tay, cái túi lao vút Ä‘i, rÆ¡i xuống mái ngói nằm lịm.
Sau đó lão trở vỠnguyên vị.
Thân pháp cá»§a lão nhanh quá, chừng như lão muốn tá» cho Yến Thiết Y thấy, cho chà ng gá»m trước khi thi thố.
Lão cưá»i lá»›n há»i :
– Váºt đã được đặt trên đó, tiểu tá» thấy chứ?
Tháºt ra, lão chỉ muốn cho chà ng thấy thân pháp cá»§a lão hÆ¡n là thấy váºt.
Yến Thiết Y biết váºy, nên tán lão má»™t câu cho lão khoái :
– Thuáºt khinh công cá»§a tiên sanh cao tuyệt!
Hoà ng Tiết Tháo nghênh mặt :
– Cho ngươi mở tầm mắt má»™t chút, để ngươi dẹp bá»›t cái tánh ngông cuồng. Mất ba mươi năm công phu tu vi đó nhé, tiểu tá»! Ba mươi năm, hÆ¡n ná»a Ä‘á»i ngưá»i đó nhé! Äừng tưởng vá»t như con cáo mà hợm mình là tay khinh công cao tuyệt. Trẻ nÃt bây giá» có khác, cứ nhìn đáy giếng cá»§a chúng mà cứ tưởng là to như trá»i!
Yến Thiết Y mỉm cưá»i :
– Tiên sanh dà y công táºp luyện, tại hạ phục hết sức. Tuyết giá dà y, nà o phải má»™t chiá»u má»™t buổi tÃch tụ? Thà nh tá»±u cao nà o phải má»™t năm, má»™t tháng tu vi? Tiên sanh quả là má»™t ngưá»i kiên nhẫn phi thưá»ng!
Hoà ng Tiết Tháo thét :
– Äá»§ rồi, đừng tâng bốc mãi, quy cá»§, ngươi có hạ mình đến đâu ta vẫn chiếu theo quy cá»§ hà nh động.
Yến Thiết Y há»i :
– Tiên sanh đã chá»n Ä‘iểm xuất phát chưa?
Hoà ng Tiết Tháo dùng gót chân vẽ má»™t đưá»ng trên mặt đất, Ä‘oạn gá»i Yến Thiết Y đến, cả hai đứng sóng vai nhau sau đưá»ng vẽ, bảo :
– Äiểm xuất phát tại đây. Khi ta hô tiếng bay! Là tức khắc chúng ta bay.
Yến Thiết Y gáºt đầu :
– Tốt! Chỉ cần tiên sanh hô bay là chúng ta bắt đầu.
Hùng Äạo NguÆ¡n bước tá»›i đỠnghị :
– Tiên sanh để cho tại hạ là m trá»ng tà i, váºy má»›i công bằng.
Hoà ng Tiết Tháo nạt :
– Ai mượn ngươi chen và o? Ngươi mà là m trá»ng tà i? Có xứng đáng không? Hừ!
Yến Thiết Y vẫn thản nhiên, dù cuá»™c thi sắp bắt đầu, Ä‘iá»u đó cà ng là m cho Hoà ng Tiết Tháo thêm thắc mắc.
Phải có một cái gì chà ng mới biểu lộ sự tự tin vững chắc như thế?
Cái gì? Hoà ng Tiết Tháo sợ cái đó là tà thuáºt. Và nếu chà ng sá» dụng tà thuáºt như lần trước thì tá»™i cái túi cá»§a lão rồi.
Lão bâng quơ :
– Tiểu tỠđang tưởng gì đó?
Yến Thiết Y đáp :
– Tai hạ đang tưởng đến mái nhà . Nó cao quá tiên sanh há!
Hoà ng Tiết Tháo cưá»i lá»›n :
– Muốn bá» cuá»™c phải không? Äâu có được! Ta cho ngươi khóc luôn!
Yến Thiết Y chỉ cưá»i, không đáp.
Hoà ng Tiết Tháo há»›p má»™t hÆ¡i dà i không khÃ. Yến Thiết Y vá» không trông thấy, chẳng những thế, hoặc vô tình, chà ng lại lùi hai ba bước, nhÃch tá»›i má»™t bước.
Như váºy là chà ng chấp Hoà ng Tiết Tháo tá»›i ba bốn bước.
Hoà ng Tiết Tháo chừng như thấm thÃa sá»± khinh miệt đó, nên thoáng nóng mặt vá»™i lên tiếng để khuất lấp :
– Nghe đây!
Yến Thiết Y cưá»i nhẹ :
– Nghe.
Äá»™t nhiên lão chá»›p mình.
Khi đôi chân hổng đất khá cao rồi lão mới buông :
– Bay!
Hùng Äạo NguÆ¡n mắng :
– Hèn! Hèn quá!
Nhưng Yến Thiết Y không giáºn, không hấp tấp. Chà ng còn đứng đó cưá»i cưá»i.
Chà ng chá» cho Hoà ng Tiết Tháo đến gần mái nhà má»›i khẽ nhún chân, đồng thá»i rút kiếm khoát ra má»™t vòng, nương thế kiếm vút mình lên, theo thế ngá»± kiếm phi hà nh.
MÅ©i tên lao Ä‘i, báºt kêu rẹt chà ng lao mình Ä‘i, không má»™t tiếng động, nhanh hÆ¡n sao xẹt.
Chà ng đến Ä‘Ãch, nhặt chiếc túi, trở lại nguyên vị, thế mà Hoà ng Tiết Tháo vẫn chỉ tá»›i nÆ¡i, nói gì là trở vá» chá»— cÅ©.
Lão tá»›i nÆ¡i, nhưng váºt không còn tại chá»—.
Biến sắc mặt, lão quay mình, quên mất bay trở xuống, mà chỉ giương mắt to nhìn.
Yến Thiết Y còn đứng đó, sau đưá»ng vẽ vạch trước xuất phát, an tưá»ng.
Chà ng không bay lên à ?
Tại sao chiếc túi mất đi?
Không, chiếc túi không mất, nó đang bi kẹp giữa hai ngón tay của Yến Thiết Y.
Chà ng đang lắc chiếc túi nhè nhẹ như để trêu lão.
Phẫn ná»™, tức uất, thẹn thùng, hối tiếc... Ngần ấy ná»—i niá»m phát sanh nÆ¡i tâm tư, là m cho Hoà ng Tiết Tháo Ä‘iên tiết lên.
Qua một lúc, lão trấn định được tinh thần.
Lão bắt đầu thức ngá»™ sá»± tình, và đêm nay, cái đêm mà lần đầu tiên lão má»›i thức ngá»™ má»™t Ä‘iểm, dù trẻ nÃt lên ba cÅ©ng hiểu được, cái Ä‘iểm trên núi cao còn có mây che, và mây dù cao hÆ¡n núi, mây vẫn ở dưới nguyệt cầu, và nguyệt cầu dù cao, vẫn chưa xa bằng thái dương... Lần thứ nhất trong Ä‘á»i lão.
Trừng mắt nhìn Yến Thiết Y lão há»i :
– Tiểu tá», ngươi là ai?
Yến Thiết Y khống đáp, chỉ nhắc :
– Còn một đỠmục thi nữa, tiên sanh, mình nên tiếp tục hay bỠluôn?
Hoà ng Tiết Tháo hét :
– Äáp câu há»i cá»§a ta! Ngươi là ai?
Yến Thiết Y Ä‘iá»m đạm nở má»™t nụ cưá»i :
– Hà tất phải biết tại hạ là ai hở tiên sanh.
Hoà ng Tiết Tháo vẫn cao giá»ng :
– Ta nhất định phải hiểu rõ ngươi là ai. Ta bại, thì ta có quyá»n đòi há»i kẻ thắng phải cung khai lai lịch. Äể là m gì, ngươi biết chứ? Giả như số thá» cá»§a ta còn dà i, thì cÅ©ng tất có ngà y mình gặp lại nhau chứ?
Yến Thiết Y nhẹ bĩu môi :
– Cần đến thế à ?
Hoà ng Tiết Tháo gắt :
– Äừng ỡm á»! Nói nhanh Ä‘i!
Yến Thiết Y lại cưá»i, quay qua má»™t bên bảo :
– Hùng Äạo NguÆ¡n, cho lão tiên sanh biết.
Hùng Äạo NguÆ¡n nhấn mạnh từng chữ :
– Cung lớn không cùng, rồng xanh múa lượn, núi sông bao la, áo thép phất phới.
Hoà ng Tiết Tháo xám mặt. Một lúc lâu lão ú ớ :
– Kiêu... kiêu.. bá?...
Yến Thiết Y Ä‘iá»m nhiên :
– HỠYến, tên Thiết Y.
Hoà ng Tiết Tháo vẫn còn mở mắt trao tráo :
– Ngươi không lừa ta chứ?
Yến Thiết Y há»i :
– Äể là m gì? Lừa là khi nà o mình không tà i bằng kẻ nà o đó, lừa để tìm tiện nghi, mà tiện nghi thì tại hạ không cần tìm, nó cÅ©ng đến vá»›i tại hạ, nó đã đến rồi, tại hạ lừa là m chi?
Hoà ng Tiết Tháo thở dà i :
– Chả trách ta bại cũng phải!
Yến Thiết Y lại há»i :
– Tiên sanh cần chứng minh? Kiêu Bá vốn luyện má»™t môn kiếm pháp tại gia bà truyá»n mang cái tên Minh Thiện đại thức, tiên sanh cần thấy kiếm pháp đó chăng?
|

03-06-2009, 11:36 AM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 429
Thá»i gian online: 3 tuần 2 ngà y 13 giá»
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
Hồi 5
Tia Sáng Dẫn ÄÆ°á»ng
Hoà ng Tiết Tháo kinh hãi :– Ngươi... ngươi đừng có dùng ta là m hình nộm để thỠkiếm pháp chứ?
Một vệt sáng lóe lên.
Hoà ng Tiết Tháo hoảng quá, vội nhảy tung tung, bất phân phương hướng.
Bỗng, lão nghe lạnh bên má hữu. Cà ng kinh hãi, lão tháo lui, lại nghe lạnh bên mé tả.
Lão thét lên inh á»i, tuy chưa biết việc gì xảy ra, song lão hiểu là bất lợi cho lão.
Rồi nhiá»u vệt sáng lóe nối tiếp, cuối cùng bản mặt dà y lông cá»§a lão trụi lá»§i, gần như nhẳn bóng.
Kế đó, Yến Thiết Y chắp hai thanh kiếm Thái A và Chiếu Nháºt thà nh chữ tháºp phÃa trước ngá»±c, Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i, chà ng cháºp hai thanh kiếm lại, cho khua lên má»™t tiếng, rồi kiếm nà o tra và o vá» nấy.
Chà ng khoanh tay lại trước ngá»±c, chân thẳng chân dùn, mình nghiêng nghiêng, miệng nở má»™t nụ cưá»i, nhìn Hoà ng Tiết Tháo.
Hoà ng Tiết Tháo đã đứng lại, hai tay xoa xoa gương mặt, xoa tới đâu, lão kêu oai oái tới đó.
Chẳng má»™t thương tÃch nà o, bởi máu không chảy, lão lại không nghe Ä‘au.
Nhưng, cả ria lẫn lông mặt Ä‘á»u bị gá»t sát chân.
Lão rÃt lên :
– Yến Thiết Y! Ngươi khinh ngưá»i thái quá...
Yến Thiết Y cưá»i hì hì :
– Tại hạ có hảo ý đấy. Tiên sinh, cứ để lông lá xồm xà m như váºy trong tiên sanh có vẻ man rợ quá, chẳng ai dám tiếp cáºn. Bây giá» thì tiên sanh biến đổi hoà n toà n, dá»… thương hết sức. Äẹp lắm tiên sanh Æ¡i! Hãy tạ Æ¡n tại hạ má»™t tiếng.
Hoà ng Tiết Tháo giáºn không còn có thể nà o hÆ¡n, khà uất dâng lên cháºn yết hầu, ngăn chặn hÆ¡i thở là m lão ta xanh dá»n mặt mà y.
Là m sao được, khi mà tà i nghệ cá»§a mình chẳng bằng má»™t ngón tay ngưá»i ta, dù có tức thì cÅ©ng phải ráng chịu váºy thôi.
Lão rÃt luôn :
– Ngươi bắt buá»™c ta phải liá»u mạng vá»›i ngươi đấy nhé! Äến từng tuổi nà y, ta có thể chết là vừa. Lại đây, tiểu tá»! Lại đây!
Yến Thiết Y lắc đầu :
– Không! Nguy lắm, nguy cho tiên sanh lắm! Trong Minh Thiên đại cá»u thức, tại hạ chỉ má»›i thi thố má»™t chút thôi, tiên sanh đừng bức tại hạ phải xuất phát thêm má»™t và i thức khác. Äá»i còn đáng yêu lắm, tiên sanh, huống chi, tiên sanh còn cả má»™t túi Tá» Kim đơn kia! Chết rồi bá» lại cho ai?
Chà ng thá»c hai ngón tay và o túi, kẹp má»™t hoà n, Ä‘oạn thắt dây miệng túi lại, quăng sang cho Hoà ng Tiết Tháo, bảo :
– Äếm lại Ä‘i, tại hạ chỉ lấy má»™t hoà n thôi, lấy mà không có chá»— dùng, bất quá để răn tiên sanh đừng quá hung bạo, tà n nhẫn, nên ăn ở cho có đức.
ÄÆ°a tay đón bắt chiếc túi. Hoà ng Tiết Tháo hết phương thốt thà nh lá»i, lão cứ nghiến răng trèo trẹo, nghe rợn ngưá»i.
Yến Thiết Y tiếp :
– Con nhà võ có mấy Ä‘iá»u cố kỵ là : cuồng, nông và quái. Cuồng loạn thì dá»… sanh thù háºn, nông cạn lắm lúc thiệt thân, quái đản thì chỉ khiến ngưá»i lánh xa, thà nh ra đơn độc. Cả ba Ä‘iá»u cố kỵ, tiên sanh Ä‘iá»u há»™i đủ, tháºt đáng buồn cho má»™t ngưá»i thà nh tá»±u khá cao, nhưng lại vô dụng đối vá»›i giang hồ. Tuy nhiên, tiên sanh chưa há» là m má»™t Ä‘iá»u cá»±c ác, thì tại hạ cÅ©ng chẳng trách là m gì. Nếu tá»™i ác đáng chết, thì má»™t nhát kiếm đã cứa cổ tiên sanh rồi, tại hạ đâu cần gá»t lông để cảnh cáo? Mong tiên sanh từ nay sá»a thái độ.
Hoà ng Tiết Tháo quát :
– Ta không mượn ngươi giáo huấn...
Yến Thiết Y cưá»i nhẹ :
– Thuốc đắng dã táºt, lá»i tháºt mÃch lòng, danh ngôn thưá»ng nghịch nhÄ©. Tại hạ hiểu, còn tùy tiên sanh chấp nạp hay không, háºu quả cá»§a tiên sanh, không mảy may liên quan đến tại hạ.
Hoà ng Tiết Tháo hét oang oang :
– Yến Thiết Y! Có phải ngươi đã ngầm giở chiêu, tiếp trợ tiểu tỠhỠTrần chăng?
Yến Thiết Y Ä‘iá»m nhiên đáp :
– Tại hạ có nói rồi, tiên sanh, Hoà ng Thiên ám trợ hiếu tâm nhân! Tiên sanh không thấu triệt cái đạo lý đó sao? Khi Hoà ng Thiên muốn, thì có bao nhiêu ngưá»i sẵn sà ng tuân theo cái ý cá»§a Hoà ng Thiên.
Hoà ng Tiết Tháo nghiến răng :
– ÄÆ°á»£c rồi! Kể như hôm nay ta gặp xui.
Yến Thiết Y nghiêng mình :
– Núi tuy cao, biển tuy rá»™ng, sông tuy dà i, thế giá»›i bao la, song ngưá»i Ä‘i mãi cÅ©ng có lúc gặp nhau. Trong tương lai có biết bao nhiêu cÆ¡ há»™i trùng phùng? Äừng lo không có dịp tái ngá»™, tiên sanh. Tại hạ xin cáo từ.
Hoà ng Tiết Tháo hét vá»ng theo :
– Háºu há»™i hữu kỳ? Dù xuống đến Âm ty ta cÅ©ng chẳng tái ngá»™ ngươi.
Yến Thiết Y cùng hai cáºn vệ Hùng Äạo Ngươn và Thôi Háºu Äức bá» Ä‘i luôn, không quay đầu lại.
Ra đến bìa rừng Hùng Äạo Ngươn ngẩn mặt nhìn trá»i thở dà i, thốt :
– Äêm nay khá»i cần phải Ä‘i tìm chá»— nghỉ ngÆ¡i, trá»i sắp sáng rồi kia, tháºt đáng háºn cho lão quái váºt, tại lão mà mình mất hết má»™t giấc ngá»§!
Yến Thiết Y mỉm cưá»i :
– Oán háºn là m gì, Äạo Ngươn! Tuy mệt tháºt. song bù lại mình đã là m được má»™t công đức khá lá»›n, thì cái tâm cá»§a mình rất an, tâm an mà thân nhá»c, còn hÆ¡n thân an tâm nhá»c.
Hùng Äạo Ngươn gáºt đầu :
– Khôi Thá»§ có lý. ÄÆ°Æ¡ng nhiên tâm an đáng hÆ¡n thân an.
Bá»—ng, má»™t tiếng động quái dị vá»ng đến tai há», phát xuất lối ven rừng gần đó.
Thôi Háºu Äức nhanh như chá»›p quay mình, lão vén lên hai tay chụp chuôi cặp Ä‘ao, mÅ©i Ä‘ao chỉa vá» phÃa âm thanh phát xuất.
Một thân hình cao ốm đang hổn hển chạy đến.
Yến Thiết Y chớp mắt :
– Trần Phẩm Äoan chưa Ä‘i à ?
Äúng váºy, ngưá»i má»›i đến chÃnh là Trần Phẩm Äoan.
Thu Ä‘ao vá», Thôi Háºu Äức thét :
– Bằng hữu còn nấn ná ở đây là m gì nữa?
Trần Phẩm Äoan tiến tá»›i sụp mình xuống lạy liá»n.
Yến Thiết Y vá»™i nhảy tránh qua má»™t bên gấp giá»ng há»i :
– Muốn nói gì cứ nói, bằng hữu là m thế chẳng sợ tại hạ tổn đức sao?
Trần Phẩm Äoan đầm đìa lệ xúc động :
– Cáo tố anh hùng, tiểu nhân ra đến bên rừng, lòng những thắc mắc vá» sá»± việc vừa qua, tá»± há»i tại sao mình thắng cuá»™c má»™t cách nhiệm mầu như vây. Sau đó, tiểu nhân thức ngá»™, ngoà i sá»± âm thầm tiếp trợ cá»§a anh hùng thì còn má»™t giải thÃch nà o hợp lý hÆ¡n? Yếu tố giúp tiểu nhân là trước tiên, anh hùng khÃch lệ tiểu nhân dùng võ, anh hùng biết rõ tiểu nhân không là đối thá»§ cá»§a lão quá»·, nhưng anh hùng khuyên tiểu nhân xuất thá»§, giục tiểu nhân xuất thá»§ để rồi bảo đảm thắng lợi cho tiểu nhân, quá rõ rà ng, thế mà lúc ấy tiểu nhân không hiểu. Cứu được gia mẫu, là do ân đức sâu dà y cá»§a anh hùng, tiểu nhân không biết là m sao để biểu đạt được lòng cảm kÃch.
Yến Thiết Y hòa dịu đáp :
– Cũng vì chuyện nhỠnhặt đó, mà bằng hữu quay trở lại đây chỠtại hạ bước ra?
Trần Phẩm Äoan gáºt đầu :
– ThỠân mà không nói được má»™t tiếng nà o thì nhạt niá»m tri ân, ngoà i niá»m tri ân, thì lòng nà o lại an mà bá» gia mẫu Ä‘ang chá» linh dược?
Yến Thiết Y bước tới nâng hắn lên, tiếp :
– Giúp bằng hữu chẳng qua tại hạ kÃnh cái hiếu đạo cá»§a bằng hữu, chứ đâu phải vì má»™t sá»± báo đáp? Äừng nói riêng gì tại hạ, hà nh động đó, dù cho bất cứ ai có Ä‘iểm...
(thiếu một trang)
– Nhà lão đệ cách đây độ bao xa?
Trần Phẩm Äoan đáp :
– HÆ¡n ba trăm dặm đưá»ng.
Yến Thiết Y chớp mắt :
– Ba trăm dặm đưá»ng? Chỉ bằng vá»›i đôi chân thôi?
Trần Phẩm Äoan gáºt đầu :
– NhỠtiểu nhân có đôi chân rất dà i, một ngà y tiểu nhân có thể vượt được bảy tám chục dặm.
Yến Thiết Y kêu trá»i :
– Vừa Ä‘i vừa vá», suýt soát bẩy trăm dặm đưá»ng, vá»›i đôi chân? Tháºt là không tưởng nổi.
Hùng Äạo Ngươn và Thôi Háºu Äức kêu lên :
– Khổ cho Trần bằng hữu quá!
Yến Thiết Y tiếp :
– Äạo hiếu có thể là m cho con ngưá»i đạp than tắm lá»a! Nói chi đưá»ng dà i! Các ngươi nhá»› đó, mà i sắt nên kim cÅ©ng thế thôi!
Chà ng bảo :
– Hai ngưá»i cưỡi chung má»™t ngá»±a, nhưá»ng má»™t con lại cho Trần lão đệ.
Trần Phẩm Äoan vá»™i khoát tay :
– Không được tiểu nhân không thể nháºn. Ân trước chưa Ä‘á»n khi nà o dám thỠân sau? Tiểu nhân xin chạy theo sau các vị cÅ©ng được.
Yến Thiết Y cau mà y :
– Cứ nháºn Ä‘i, cho tại hạ vui, lão đệ, giữa chúng ta thà nh tháºt vá»›i nhau là hay hÆ¡n, cái gì giúp cho nhau mình cứ là m, huống chi là m mà chẳng tổn hại chi đâu.
Cuối cùng Trần Phẩm Äoan phải nháºn ngá»±a.
Äoà n ngưá»i giục vó ra Ä‘i.
Trần Phẩm Äoan chỉ dẫn :
– Tệ gia ở tại trấn Äồng ÄÆ°á»ng.
Yến Thiết Y há»i :
– Có cách TÃch ÄÆ°á»ng trấn xa lắm không?
Trần Phẩm Äoan lắc đầu :
– Không xa lắm, chỉ cách độ hai trăm dặm thôi. Từ Äồng ÄÆ°á»ng trấn đến TÃch ÄÆ°á»ng trấn vá»›i ngá»±a hay, mình chỉ mất hai ngà y má»™t đêm hà nh trình thôi.
Không hy vá»ng lắm, Yến Thiết Y vẫn há»i như thưá»ng :
– Trần lão đệ là con nhà võ, song chẳng hay có hiểu Ãt nhiá»u vá» sinh hoạt cá»§a khách giang hồ vùng TÃch ÄÆ°á»ng trấn chăng?
Trần Phẩm Äoan lắc đầu :
– Tiểu nhân hoà n toà n mù tịt, ân công. Tuy có há»c qua võ công, song tiểu nhân không há» xuất đạo, hằng ngà y chỉ lo khai thác hiệu buôn nhan đèn nho nhá» tại Äồng ÄÆ°á»ng, phụng dưỡng mẹ già . Thỉnh thoảng có lên núi săn thú thay đổi món ăn cho mẹ thôi.
Yến Thiết Y không nói gì nữa.
Trần Phẩm Äoan nói tiếp :
– Ân công muốn biết má»™t và i chuyện gì đó vá» TÃch ÄÆ°á»ng? Vá» hoà n cảnh cá»§a giá»›i vÅ© lâm địa phương? Tiểu nhân rất thẹn, không giúp Ãch cho ân công cả.
Yến Thiết Y cưá»i nhẹ :
– Có chi đâu, lão đệ đừng thắc mắc, trong hoà n cảnh cá»§a lão đệ ai ai cÅ©ng thế, lo việc gia đình không đủ thì giá», còn lưu ý đến việc cá»§a Ä‘á»i là m sao được. Huống chi lại là việc cá»§a chốn giang hồ, má»™t giá»›i phức tạp, há»—n loạn nhất trong xã há»™i.
Trần Phẩm Äoan tiếp :
– Giả như anh hùng muốn biết qua tình hình vÅ© lâm tại TÃch ÄÆ°á»ng, thì tiểu nhân xin giá»›i thiệu vá»›i anh hùng vị đưá»ng huynh cá»§a tiểu nhân đây, y sẽ đến đó dò xét những Ä‘iá»u anh Ä‘ang cần biết. Y là má»™t giáo đầu tại má»™t võ đưá»ng tá»a lạc nÆ¡i địa phương đó.
Yến Thiết Y mỉm cưá»i :
– Khá»i!
Trần Phẩm Äoan thở dà i :
– Tiểu nhân vô dụng quá.
Má»™t lúc sau, Yến Thiết Y há»i :
– Bịnh tình cá»§a lịnh đưá»ng như thế tại sao lão đệ không tìm thuốc ngay từ lúc khi má»›i phát, mà phải đợi đến bây giá» mói chịu bá» công Ä‘i tìm Hoà ng Tiết Tháo cầu xin má»™t Tá» Kim đơn? Giả như lão đệ không gặp được Minh Không hòa thượng, thì là m gì được hòa thượng chỉ dẫn? Giá như đêm nay không lấy được thuốc thì có phải là nguy chăng? Thế trong vùng phụ cáºn quà gia hương chẳng có y sư sao?
Trần Phẩm Äoan thở dà i :
– Y sư thì quanh vùng chẳng thiếu chi, tiểu nhân cÅ©ng đã má»i khắp mặt. Bao nhiêu tiá»n dà nh dụm Ä‘á»u tiêu pha hết sạch trong việc cứu chữa cho mẹ già , song cuối cùng tiá»n mất táºt mang, theo tiểu nhân nháºn xét, số y sư đó chỉ có tiếng chứ không có thá»±c tà i, nói năng khoác lác, chữa trị thì mÆ¡ hồ, thà nh thá» mãi thêm bệnh vá»›i cái lối Ä‘au nam chữa bắc.
Yến Thiết Y há»i :
– Phà m danh sư thì không cần phải ở giữa nÆ¡i đông đúc, bởi dù ở chốn sÆ¡n cùng thá»§y táºn mà có tà i cải tá» hoà n sinh, thì khi cần, ngưá»i ta dù có xa xôi đến táºn chân trá»i thì cÅ©ng dò thăm mà đến yêu cầu cứu chữa. Äồng ÄÆ°á»ng, TÃch ÄÆ°á»ng là những nÆ¡i rất thÃch hợp cho những báºc danh tà i quy ẩn, thế mà quanh vùng chẳng có vị nà o. Tháºt là má»™t Ä‘iá»u bất hạnh cho lão đệ.
Trần Phẩm Äoan Ä‘oạn dặng hắng má»™t tiếng, tìm cách biện há»™ cho ngưá»i đồng hương. Hắn suy nghÄ© má»™t chút rồi nói :
– Thá»±c ra, tại đó cÅ©ng có má»™t vị y sư, rất tinh thông thuáºt cứu chữa, có Ä‘iá»u y chỉ giá»i vá» khoa ngoại thương, chứ không hay lắm vá» môn ná»™i chứng, nếu ai bị gãy tay, gãy chân, đứt thịt, tét da, cứ đến y là cầm như là nh mạnh. Y có tà i khâu vá hÆ¡n bất cứ y sư nà o, ngưá»i ta dám và y là Hoa Äà , Biển Thước đó anh hùng. Cái hay cá»§a y là ở chá»— vết thương nà o qua tay y khâu vá, là dùng gân nhá» trong thịt dê để là m chỉ khâu, thá»§ thuáºt cá»§a y cá»±c cao, cá»±c diệu, chẳng rõ y là m cách nà o, mà những sợi gân thịt để lạo dÃnh liá»n và o da thịt, bất quá ai nhìn tháºt kỹ, tháºt lâu má»›i nháºn ra được, dạng dạng Ä‘áºu Ä‘á».
Äiá»u mà Trần Phẩm Äoan vừa tiết lá»™ suýt nữa là m cho Hùng Äạo Ngươn và Thôi Háºu Äức ngừng thở.
Cả hai cùng quay đầu nhìn Yến Thiết Y.
HỠcố gượng lắm mới không buột miệng kêu lên kinh hãi.
Nhưng Yến Thiết Y vẫn bình tÄ©nh như thưá»ng, Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i Ä‘iá»m đạm há»i :
– Tháºt váºy à ? Quanh vùng nà y có má»™t danh y chuyên giải phẫu siêu việt đến cỡ đó à ?
Trần Phẩm Äoan đáp gấp :
– Tiểu nhân có nói dối vá»›i anh hùng là m gì? Vị y sư đó tại Bạch Hà thôn, cách TÃch ÄÆ°á»ng trấn không xa lắm.
Rồi hắn tiếp :
– Y đòi lấy khoản thù lao cá»±c nặng, từ lúc nà o đến giá», cá»a nhà không treo chiêu bà i, bởi thế mà ngưá»i ta Ãt biết đến y. Tiểu nhân sở dÄ© biết y là nhá» vị đưá»ng huynh là m giáo đầu tại má»™t võ đưá»ng tại TÃch ÄÆ°á»ng trấn. ÄÆ°á»ng huynh cá»§a tiểu nhân có dạo bị thương vì má»™t nhát Ä‘ao, nhá» y chừa trị. Tiểu nhân có trông thấy táºn mắt vết thương đó là nh lặn như da thịt thưá»ng, nếu đưá»ng huynh tiểu nhân không chỉ và không giải thÃch, thì tiểu nhân cÅ©ng không biết nổi vị trà cá»§a thương thế. ÄÆ°á»ng huynh tiểu nhân nói là vết thương sâu lắm, lưỡi Ä‘ao chạm đến xương, tình trạng cá»±c kỳ nghiêm trá»ng. Thế mà y chữa trị là nh lặn như thưá»ng, phải kể y rất giá»i vá» khoa giải phẫu váºy.
Yến Thiết Y há»i :
– Chỉ thấy dạng dạng dấu vết đưá»ng dây khâu thôi phải không?
Trần Phẩm Äoan gáºt đầu :
– Phải, chá»— dạng dạng đỠđá», hÆ¡i lồi lên má»™t chút, nhưng không lá»™ liá»…u lắm.
Yến Thiết Y há»i :
– Vị y sư đó tên hỠlà chi?
Trần Phẩm Äoan đáp :
– Tên há» thì tiểu nhân không rõ lắm, chỉ biết thiên hạ gá»i y là Diệu Thá»§ Hắc Tâm. Sở dÄ© có danh từ Hắc Tâm, là vì y đòi thù lao cao quá, ai không tiá»n, đừng mong y chiếu cố.
Yến Thiết Y mỉm cưá»i :
– NghÄ©a là ai chi ra má»™t số tiá»n lá»›n là y láºp tức hà nh nghá»?
Trần Phẩm Äoan mỉm cưá»i :
– Cái đó thì hẳn rồi. Y là con ngưá»i vì tiá»n mà !
Yến Thiết Y há»i :
– Thực sự lão đệ không biết tên hỠy?
Trần Phẩm Äoan lắc đầu :
– Có má»™t lần, đưá»ng huynh cá»§a tiểu nhân nói cho biết tên há», song tiểu nhân lưu ý mà là m chi, bởi trưá»ng hợp cá»§a gia mẫu có cần gì đến thá»§ thuáºt cá»§a y, vả lại trong vùng, Ãt ai nói đến tên há» y lắm. Chừng như y há» Kha thì phải, tôn tánh mưá»ng tượng Nãi Hòa.
Giả sá» như anh hùng muốn biết rõ hÆ¡n, thì sau khi đến Äồng ÄÆ°á»ng, tiểu nhân sẽ tìm cách há»i đưá»ng huynh cá»§a tiểu nhân cho... Tiểu nhân từng thấy mặt y má»™t và i lần, có thân vóc ốm nhá», mặt vạng má thá»n, mắt chuá»™t, dưới cằm lưa thưa mấy sợi râu, ngón tay cá»±c nhá» cá»±c dà i...
Yến Thiết Y bĩu môi :
– Giống như một con chồn?
Trần Phẩm Äoan gáºt đầu :
– Nhưng thá»§ thuáºt thì cao diệu! ÄÆ°á»ng huynh tiểu nhân có há»i y vá» cách chế luyện loại dây gân dê đó, song y không há» tiết lá»™ phương pháp chế luyện. Y khoe khoang là trên Ä‘á»i nà y chÄ© có má»—i má»™t mình y biết cách chế luyện loại dây đặc biệt đó thôi. Y còn nói là khắp thiên hạ chẳng má»™t ai nháºn ra được loại dây đó.
Yến Thiết Y lẩm nhẩm :
– Äúng là không ai nháºn ra, nhưng nếu má»™t ngưá»i nháºn được, má»™t ngưá»i thôi cÅ©ng đủ lắm rồi.
Trần Phẩm Äoan lấy là m lạ, chẳng hiểu vị anh hùng ân nhân cá»§a hắn lẩm nhẩm như thế là có ý tứ gì.
Yến Thiết Y cÅ©ng không cần giải thÃch.
Từ đó Ä‘oà n ngưá»i lặng lẽ giục ngá»±a khởi hà nh.
Äến ngà y thứ ba, và o giá» ngá», hỠđến Äồng ÄÆ°á»ng.
ÄÆ°a Trần Phẩm Äoan đến táºn cá»§a nhà , Yến Thiết Y tặng hắn má»™t trăm lượng bạc, Trần Phẩm Äoan cảm kÃch đến rÆ¡i lệ.
Yến Thiết Y không buông lá»i từ giã, bá» lại hắn đó vá»›i nguồn lệ tuôn trà n, dẫn hai cáºn vệ Ä‘i luôn đến trấn TÃch ÄÆ°á»ng.
Chà ng không dừng chân lại trấn, đi luôn đến thôn Bạch Hà . Khi chà ng đến nơi thì và o lúc hoà ng hôn hôm sau.
Bấy giá» bá»n há» thấm mệt không tưởng được.
TÃnh ra từ lúc rá»i Sở Giác Lãnh, há» Ä‘i suốt năm đêm bốn ngà y, ngá»±a không dừng vó, ngưá»i chẳng ngã lưng.
Bất quá, há» cÅ©ng có nghÄ© chân trong chốc lát để ăn, để uống, ngưá»i ăn uống, ngá»±a ăn uống, và há» thay phiên nhau ngồi mà chợp mắt má»™t lúc, cho ngá»±a ráo mồ hôi nhưng thá»i gian thỉnh thoảng nghỉ đó cá»™ng lại trong suốt mây đêm ngà y không dà i bằng má»™t đêm tròn.
à chà báo thù nung nấu há» cá»±c Ä‘iểm, báo thù cho bằng hữu, còn như thế ấy, nói chi là báo thù cho chÃnh cá nhân há»?
Bạch Hà thôn là má»™t thôn nhá», má»™t thôn như thiếu sinh khÃ, bởi nÆ¡i đây hầu như thiếu những mầm sinh hoạt, ngưá»i ta sống miá»…n cưỡng, dáºt dá», nhà cá»a thưa thá»›t đến tiêu Ä‘iá»u.
Má»™t thôn gồm không hÆ¡n năm mươi nóc nhà , thì dân cư phá»ng độ mấy trăm thôi.
Hùng Äạo Ngươn trông thấy má»™t lão nông bên bá» ruá»™ng, bèn Ä‘i đến há»i thăm, lão nông sẵn sà ng chỉ dẫn.
Thì ra tìm Diệu Thủ Hắc Tâm chẳng phải khó khăn gì đó.
Trong thôn, chỉ có má»™t ngôi nhà bằng đá xanh, độc nhất bằng đá trong vùng. Chỉ có Diệu Thá»§ Hắc Tâm thôi có đủ tiá»n dá»±ng lên má»™t ngôi nhà bằng đá, còn thôn dân chỉ ở nhà tranh, nhà cá».
Ngôi nhà đá ở giữa một cái gò.
Như Trần Phẩm Äoan đã nói, ở đây ngưá»i ta chỉ biết cái hiệu Diệu Thá»§ Hắc Tâm, chứ Ãt ai hiểu cái tên Kha Nãi Hòa.
Bá»n Yến Thiết Y cho ngá»±a chạy vá» hướng lão nông chỉ, không lâu lắm, hỠđến trước cá»a nhà .
Yến Thiết Y hất mặt sang Hùng Äạo Ngươn, Hùng Äạo Ngươn hiểu, bèn xuống ngá»±a toan gá»i cá»a.
Nhưng vừa lúc đó, cánh cá»a vụt mở ra, má»™t ngưá»i có thân vóc ốm, nhá», xuất hiện.
Sắc mặt và ng và ng, bá»™ mặt ốm, nhá», dà i dà i, như mặt khỉ, tuổi khá cao, ngưá»i đó chừng như có việc cần xuất ngoại, vừa bước ra trông thấy Hùng Äạo Ngươn, láºp tức khá»±ng lại, rồi và o trong, mở to đôi mắt chuá»™t mà nhìn.
Dù chưa dám chắc ngưá»i đó là ngưá»i cá»§a mình tìm, trông thấy chiếc rương thuốc nhá» dưới nách, Hùng Äạo Ngươn dám Ä‘oán là đúng ngưá»i y tìm.
Y há»i :
– Lão trượng là Kha y sư?
Ngưá»i đó giáºt mình, buông giá»ng dè dặt :
– Há»i là m gì? Khách nhân muốn gì?
Thái độ không được hòa thiện lắm.
Hùng Äạo Ngươn láºp lại câu há»i :
– Tôn giá có phải là Kha y sư chăng?
Ngưá»i đó đáp :
– Lão phu là Kha Nãi Hòa đây. Khách nhân muốn gì?
Xoa xoa hai tay, Hùng Äạo Ngươn Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i :
– Bá»n tại hạ muốn thỉnh giáo nÆ¡i báºc danh y má»™t Ä‘iá»u...
Kha Nãi Hòa vẫn vói giá»ng gá»n lạnh, đáp :
– Không có thì giá» tiếp khách, lão phu Ä‘ang báºn việc, nếu muốn há»i gì thì Ãt nhất ước hẹn trước ná»a tháng, đồng thá»i phà khuôn thù lao cÅ©ng phải ứng trước đầy đủ. Chứ tìm lão phu mà tìm cách đột ngá»™t như thế nà y thì sai quy cá»§, lão phu không thể đáp ứng đâu. Hiện tại, lão phu cần Ä‘i gấp, xem qua tình trạng cá»§a má»™t nạn nhân gãy chân...
Hùng Äạo Ngươn cố nở má»™t nụ cưá»i ưa vuốt :
– Sinh ý của lão trượng có vẻ thịnh vượng quá...
Kha Nãi Hòa lạnh lùng :
– Khách nhân nói thế là có ý tứ gì? Mình có thực tà i, thì tự nhiên dể kiếm cái sống, chứ có gì lạ đâu?
Hùng Äạo Ngươn gáºt đầu :
– Äúng váºy.
Kha Nãi Hòa khoát tay :
– Khách nhân tránh qua má»t bên Ä‘i, cho lão phu bước qua, đã trá»… lắm rồi.
Hùng Äạo Ngươn nghiêm giá»ng :
– Tại hạ muốn thỉnh giáo nơi lão trượng.
Kha Nãi Hòa hừ một tiếng :
– Lão phu đã nói rồi, khách nhân muốn gì, cứ chá» khi lão phu trở vỠđây, sẽ đỠcáºp đến.
Hùng Äạo Ngươn há»i :
– Lão trượng đi chữa bệnh cho ai đấy?
Kha Nãi Hòa bắt buộc phải đáp :
– Con trai của Lý phú ông, ở gần đây, hắn bị gãy chân trong ngà y hôm qua.
Hùng Äạo Ngươn mỉm cưá»i :
– Má»›i gãy chân trong hôm qua, thì đâu có ước hạn trước ná»a tháng, đóng trước tiá»n thì lao chữa trị được. Mà lão trượng thì tuyên bố quy cá»§ như váºy, phải không?
Kha Nãi Hòa thẹn, tức cao giá»ng há»i :
– Ngươi là cái quái gì lại dám chen và o việc của ta? Ngươi không được nói lôi thôi nữa. Tránh qua một bên cho ta đi.
Hùng Äạo Ngươn hừ má»™t tiếng :
– Chỉ sợ con nhà đại phú ông lại chi tiá»n không hÆ¡n khách qua đưá»ng đó lão trượng ạ. Lão trượng quả tháºt là ngưá»i chỉ kể có tà i lợi, mà quên mất nhân đạo. Già o hay nghèo cÅ©ng là má»™t mạng ngưá»i, chẳng lẽ chỉ lo cứu già u mà bá» mặc nghèo trong khốn đốn?
Kha Nãi Hòa xám mặt hét :
– Ai cho phép ngươi mắng ta? Ngươi có quyá»n gì phê phán ta, chen và o sinh hoạt cá»§a ta?
Hùng Äạo Ngươn cưá»i mỉa :
– Äạo lý cho phép tại hạ can thiệp, nhân nghÄ©a cho phép tại hạ phê bình!
Kha Nãi Hòa lùi lại mấy bước, lại hét :
– Ngươi muốn gì?
Hùng Äạo Ngươn bước tá»›i, đủ số bước lùi lại cá»§a Kha Nãi Hòa, trầm giá»ng bảo :
– Giải quyết trước việc cá»§a bá»n tại hạ yêu cầu, rồi hãy Ä‘i mà tâng bốc, bợ đỡ bá»n lắm bạc thừa tiá»n.
Kha Nãi Hòa hừ một tiếng :
– Ngươi đừng mong ức hiếp ta nổi. Ta sẽ báo quan, ta sẽ đầu cáo ngươi...
Hùng Äạo Ngươn lắc đầu :
– Tại hạ xem thưá»ng, Kha sư y!
Kha Nãi Hòa chớp chớp mắt :
– Ta há»i tháºt sá»±, ngươi muốn gì?
Hùng Äạo Ngươn cao giá»ng :
– Tại hạ muốn y sư quay mình, trở và o nhà ngồi xuống sau đó, tại hạ cho biết ý muốn.
Kha Nãi Hòa hừ hừ :
– Nếu không thuáºn lá»i?
Hùng Äạo Ngươn cưá»i rợn :
– Thì bà n tay nà y sẽ vặn há»ng y sư, như vặn cổ má»™t con gà ốm.
Y đưa cao tay lên, bà n tay to bằng chiếc quạt, y khoa khoa hai tay đánh gió.
Kha Nãi Hòa biến sắc mặt. Lão kêu lên :
– Äừng lá»— mãng. Ngươi muốn ta trở và o thì trở và o.
Hùng Äạo Ngươn gáºt gù :
– Váºy là biết Ä‘iá»u đấy.
Äoạn, y bước theo Kha Nãi Hòa, đến ngưỡng cá»a, day lại gá»i :
– Và o đi, Khôi Thủ.
Yến Thiết Y xuống ngựa, bước tới.
Kha Nãi Hòa kinh hải, há»i :
– Còn ngưá»i nữa sao? Ai đấy hả?
Chưa hết, Thôi Háºu Äức cÅ©ng đã và o đến nÆ¡i, lão ta trố mắt nhìn.
Äông quá! Bá»n nà y có thái độ ngang ngạnh, hẳn là không phải những tay hiá»n, Kha Nãi Hòa bắt đầu run sợ.
Là m gan, lão há»i :
– Các ngươi cùng một đoà n?
Yến Thiết Y gáºt đầu :
– Phải, đồng bá»n vá»›i nhau.
Gian nhà thô sÆ¡, chẳng có váºt gì quý giá, dược liệu bá» bừa bãi, rải rác khắp nÆ¡i, mùi thuốc xông lên, khó chịu vô cùng.
Má»i ngưá»i và o hết trong nhà rồi, Kha Nãi Hòa bèn há»i :
– Việc gì đây, các ngươi nói cho nghe đi.
Yến Thiết Y nhếch mép nhưng không cưá»i, từ từ há»i :
– Sao lại có cả da thú, chừng như là da dê thì phải?
Kha Nãi Hòa đáp :
– Y thuáºt là môn há»c biến hóa vô cùng, ngưá»i hà nh nghá» phải luôn luôn nhiên cứu, tìm phương pháp chữa trị cho ngưá»i Ä‘á»i, những váºt đó cần thiết cho công cuá»™c nghiên cứu cá»§a ta, thì ta phải dá»± trữ.
Yến Thiết Y gáºt đầu :
– Tốt lắm!
Chợt chà ng đi ngay và o đỠ:
– Lão sư! Mấy tháng trước đây, lão sư có là m Ä‘iá»u chi thất đức chăng?
Lại biến sắc lượt nữa, Kha Nãi Hòa lắc đầu :
– Không há». Giúp ngưá»i, cứu ngưá»i thì có, chứ hại ngưá»i thì không.
Yến Thiết Y trầm giá»ng :
– Lão sư dối tại hạ?
Kha Nãi Hòa lo sợ :
– Dối để là m gì? Ngươi đừng có ngáºm máu phun ngưá»i.
Yến Thiết Y há»i :
– Lão sư biết Hồ Tuân chứ?
Lão biến sắc lượt thứ tư. Sự biến đổi nà y tố cáo cái tâm không ngay thẳng của lão một cách lộ liễu. Lão lắc đầu, thốt :
– Không! Không! Ta chẳng biết ai là Hồ Tuân!
Yến Thiết Y mỉm cưá»i :
– Còn Bùi Vịnh? Lão sư cũng chẳng biết luôn, phải không?
Kha Nãi Hòa lắc đầu :
– Ta chẳng biết Bùi Vịnh, Bùi Ngâm nà o cả hết!
Yến Thiết Y cưá»i mỉa :
– Cái gì, lão y sư cÅ©ng chẳng biết! Lão y sư tháºt thà đến thế, sống thanh đạm, Ãt giao du, chỉ giúp Ä‘á»i, không hại ngưá»i, đáng ngợi lắm!
Chà ng thuáºt lại tình hình cá»§a Bùi Vịnh ngà y trước cho Kha Nãi Hòa biết, cả việc dùng chân vẻ chữ Bùi Vịnh.
Kha Nãi Hòa sợ đến bay hồn bạt vÃa, chối nguây nguẩy :
– Vu vÆ¡! Vu vÆ¡! Há»a đâu mà đến cho ta bất ngá» như thế nà y? Quá»· nà o ám ngươi mà ngươi đỠán cho ta má»™t cách vu vÆ¡ như thế? Ngươi muốn là m tiá»n ta phai không?
Yến Thiết Y Ä‘iá»m nhiên thốt :
– Lão y sư không chịu thú nháºn? ÄÆ°á»£c rồi!
Chà ng gá»i :
– Hùng Äạo Ngươn, ra ngoà i dìu Bùi Vịnh và o đây cho ta, để song phương đối chất. Còn Thôi Háºu Äức, chuẩn bị mấy món hình cụ, chắc chắn là ta phải tra khảo má»›i ra manh mối!
Biết không thể nà o man trá được nừa, Kha Nãi Hòa thét lên :
– Không cần dà n cuộc, ta sẽ nói, nói những gì ta biết.
Yến Thiết Y khoát tay.
Hùng Äạo Ngươn và Thôi Háºu Äức vá» bước Ä‘i, liá»n đứng lại.
Kha Nãi Hòa há»i :
– Giả như lão phu nói hết sá»± tháºt, các vị có thể giấu diếm há»™ lão phu chứ? Việc nà y, nếu mà tiết láºu ra, thì lão phu mất mạng ngay.
Yến Thiết Y đáp :
– Tại hạ bảo chứng vá»›i tiên sanh, là ngoà i bá»n tại hạ ra, chẳng má»™t ai được biết. Tiên sanh hay nói hết cho tại hạ rõ, tại sao tiên sanh hãm hại Bùi Vịnh.
Kha Nãi Hòa kêu lên :
– Nà o có phải lão phu hãm hại hỠBùi đâu!
Yến Thiết Y gáºt đầu :
– Tại hạ tạm thá»i tin như váºy. Tiên sanh cứ thông thả thuáºt lại, từ đầu đến cuối, nên nhá»› là cà ng nhanh cà ng hay. Tại hạ cần tranh thá»§ thá»i gian đấy.
Kha Nãi Hòa thở dà i :
– Thá»±c ra, chÃnh lão phu cÅ©ng là má»™t nạn nhân, lão phu bị bức phải là m, chứ nà o phải tá»± nguyện giúp kẻ hung ác!
Rồi lão kể :
– Sá»± tình như thế nà y: bốn tháng trước đây, má»™t đêm, bên ngoà i đó còn mưa. Mưa lác đác, không lá»›n lắm lão phu sắp sá»a Ä‘i ngá»§, chợt cánh cá»a phòng vụt mở ra, má»™t ngưá»i xuất hiện, tay lăm lăm thanh Ä‘ao, Ä‘ao đè sát yết hầu lão phu. Ngưá»i đó bảo lão phu phải Ä‘i theo y, là m má»™t việc theo ý muốn cá»§a y. Tá»± nhiên, lão phu còn muốn sống, nên bắt buá»™c phải tuân lá»i...
Yến Thiết Y há»i :
– Äi theo y, để đến má»™t nÆ¡i nà o đó, may miệng Bùi Vịnh?
Kha Nãi Hòa gáºt đầu :
– Äúng. Lão phu bị bức bách phải là m việc hại ngưá»i, trong khi nghá» nghiệp cá»§a lão phu là cứu ngưá»i...
Yến Thiết Y há»i :
– Tuy nhiên, trước khi may miệng, cũng phải cưa môi cho thà nh răng lược rồi đâu lại chứ?
Kha Nãi Hòa gáºt đầu :
– Phải!
Nhưng, biết là lỡ lá»i, lão nÃn lặng.
Bởi, đã nói là cứu ngưá»i, sao lại cưa môi ngưá»i?
Yến Thiết Y mỉm cưá»i!
– Tại sao tiên sanh may kỹ thế? Nếu bị bức bách, bất quá tiên sanh thao thảo mà là m gấp, cho song việc thôi, chứ cần gì phải táºn dụng xảo thuáºt cá»§a tiên sanh? Có lẽ tiên sanh sợ sau nà y Bùi Vịnh thoát nạn sẽ tố cáo tiên sanh, nên bÃt luôn cái miệng cá»§a y, cho y vÄ©nh viá»…n không nói năng được? Tiên sanh thừa hiểu, mất cả hai tay, Bùi Vịnh không thể viết chữ được kia mà ?
Kha Nãi Hòa lắc đầu :
– Không, lão phu chẳng có ý tứ gì hết, chÃnh Hồ Tuân đứng má»™t bên giám thị, bức lão phu là m theo sá»± chỉ dẫn cá»§a y.
Yến Thiết Y há»i :
– Còn cái lỗ nơi mắt, ai khoét?
Kha Nãi Hòa đáp :
– Hồ Tuân ra lịnh cho lão phu khoét.
Yến Thiết Y trầm giá»ng :
– Tất cả Ä‘á»u do chỉ thị cá»§a Hồ Tuân?
Kha Nãi Hòa gáºt đầu :
– Äúng váºy.
|
 |
|
| |